Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đúng thế, nếu như tôi có đứa con gái tốt như Tư Kiều thì tôi có đi ngủ cũng có thể cười tỉnh."
Chu Tễ rất muốn nói, Tư Kiều cũng là con gái của anh ta.
Nhưng trong mắt mọi người, anh ta chính là ba của Diệu Tổ.
Anh ta cười quả thực còn khó coi hơn khóc.
Chuyện khiến anh ta càng khó xử hơn còn ở phía sau.
Lúc đầu chủ nhiệm lớp không muốn công bố thành tích của cả lớp.
Lại có phụ huynh muốn nghe giáo viên phân tích một chút.
Giáo viên nói chuyện này trái với quy định.
Lập tức có phụ huynh đề nghị:
"Chúng tôi biết cô giáo bận tâm đến lòng tự trọng của bọn trẻ, nhưng tôi cảm thấy thất bại là mẹ thành công, không phân tích nguyên nhân thất bại, thì sẽ không thể nào tiến bộ trong kỳ thi sau."
"Con tôi xếp hạng phía dưới, tôi không sợ tổn thương lòng tự trọng!"
"Con tôi cũng xếp phía dưới, cô giáo công bố thành tích đi."
"Ba Diệu Tổ, Diệu Tổ nhà anh cũng xếp phía dưới, chắc anh cũng sẽ không cảm thấy đây là một chuyện tổn thương lòng tự trọng đúng không."
Trước khi Chu Tễ đến, hiển nhiên không biết con của ả tiểu tam kia là đứa trẻ đứng đầu từ dưới đếm lên.
Nếu không sao anh ta có thể đến chứ.
Cả đời anh ta chưa bao giờ thất bại như bây giờ.
Nhưng trước mắt có nhiều phụ huynh kiến nghị như vậy, Chu Tễ từ chối chẳng khác nào thừa nhận mình không chấp nhận được chuyện Diệu Tổ kém cỏi.
Anh ta ra vẻ không để ý nói: "Thành tích mà thôi, có gì mà không thể công khai chứ."
Bị vả sưng mặt cũng phải giả vờ ra vẻ.
Cuối cùng chủ nhiệm lớp vẫn phá lệ, chiếu ảnh thành tích trên màn chiếu.
Tất cả mọi người đang so sánh chênh lệch trước sau của con mình.
Chỉ có Chu Tễ không vội vã phân tích.
Bởi vì ba môn của Diệu Tổ cộng lại không tới một trăm điểm.
Cách người đứng thứ hai từ dưới đếm lên năm mươi điểm.
Tôi liếc qua, phát hiện Chu Tễ đang gửi tin nhắn, kêu trợ lý liên hệ bác sĩ đo trí thông minh cho Diệu Tổ.
Chu Tễ đã hoài nghi Diệu Tổ là đứa trẻ thiểu năng.
Giữa giờ có mười phút nghỉ ngơi.
Các phụ huynh cũng đang thảo luận thành tích của con.
Càng vây kín tôi chặt như nêm cối, hỏi cách dạy con.
Làm sao bồi dưỡng được đứa con gái ưu tú như thế
Chu Tễ thì răn dạy Tú Liên trong góc khuất.
Cô ta khóc như hoa lê đái vũ, má Diệu Tổ có dấu tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, cũng không quan tâm.
Nhưng sau đó tôi có có nghe được một câu rất rõ ràng.
Chu Tễ chỉ tay vào mũi Tú Liên nói: "Cô cũng đi đo trí thông minh đi, tôi nghi ngờ cô cũng bị thiểu năng! Nếu không sao Tư Kiều thông minh như vậy mà con của cô lại chỉ được trứng ngỗng! Chỉ có thể là vấn đề của cô!"
Tư Kiều đi qua tôi, chậm rãi đi tới.
Tôi lo lắng cho an toàn của con bé, muốn giữ con bé lại.
Nhưng Tư Kiều giống như con lươn nhỏ, lắc eo tránh thoát.
Chỉ thấy con gái đi đến trước mặt Tú Liên, khoanh tay như người lớn, ánh mắt nhìn Tú Liên và Diệu Tổ bên cạnh cô ta, nói một câu: "Rất rõ ràng, ăn nhiều hamburger đến hỏng đầu luôn rồi."
Tú Liên vốn đang tức giận, hung dữ trừng mắt nhìn Tư Kiều.
"Một đứa bé như mày chen miệng cái gì!"
Tú Liên muốn đấu với tôi thì thôi đi.
Lại còn muốn cạnh tranh với con gái tôi.
Tư Kiều là bảo bối được Chu Tễ nâng trong lòng bàn tay yêu chiều đấy.
Chu Tễ sao có thể để Tư Kiều chịu ấm ức.
Anh ta cố gắng hết sức đè nén cơn tức giận.
"Cô không có tư cách nói chuyện với con bé, xin lỗi con gái tôi mau."
Tư Kiều và Tú Liên, trong lòng Chu Tễ đương nhiên khác biệt như thiên kim và đồ chơi.
Tú Liên cho rằng Chu Tễ coi trọng cô ta cỡ nào chứ?
Ý thức được chuyện ấy, Tú Liên không thể tin nổi.
Nhưng dù sao cô ta cũng trẻ tuổi nóng tính: "Em sinh con trai cho nhà họ Chu anh đấy.”
Tú Liên nói lời này cũng để cho Tư Kiều nghe.
Cô ta cho rằng Tư Kiều sẽ tức giận, không ngờ Tư Kiều cũng không tức giận.
"Vậy thì thế nào, gen của cô không tốt lắm."
Tư Kiều nói xong, lại nhìn về phía Chu Tễ.
"Con chưa nói đến chuyện ba giả vờ không quan trọng chuyện nam nữ, chỉ nói vì để sinh con trai mà ba thậm chí không tiếc hạ thấp chất lượng gen. Ba đúng là đói bụng ăn quàng, thứ con trai nào cũng muốn."
Chu Tễ bị Tư Kiều nói cho nghẹn họng.
Tú Liên tức giận đến mức sắc mặt đỏ bừng.
Tư Kiều còn chưa bỏ qua: "Con cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần tranh giành gia sản với con riêng sau khi ba c.h.ế.t rồi, kết quả đối phương lại là Diệu Tổ, không có tí sức lực nào."
Ngực Tú Liên phập phồng kịch liệt mấy lần, phát hiện mình không chiếm được ưu thế, định giả vờ ngất đi.
Nhân việc trong bụng còn có một đứa bé để hãm hại Tư Kiều.
Kết quả, Diệu Tổ bên cạnh kéo cô ta nói một câu.
"Mẹ, gen là cái gì?"
Tú Liên trực tiếp bị tức chết.
....