Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi và Tư Kiều có sự ăn ý giữa mẹ và con gái.

Tôi biết con bé cũng không mong tôi đi qua.

Con bé quay đầu lại, nhướng mày với tôi, giống như đang nói.

Mẹ đứng bên cạnh nhìn, đóa hoa hồng mà mẹ nuôi lớn dùng gai đ.â.m người khác đổ máu.

Sự thật chứng minh, Tư Kiều thắng rất lộng lẫy.

Không hổ là con gái của tôi.

Cuộc họp phụ huynh tiếp tục, giáo viên còn rất nhiều nội dung muốn nói.

Chu Tễ muốn để trợ lý đưa Tú Liên đi.

Nhưng Tú Liên không chịu đi, Chu Tễ cũng không tiện ầm ĩ với cô ta lúc này, chỉ có thể mặc kệ.

Sau khi Chu Tễ quay về, tôi thấy anh ta giống như quả hồng treo gió, ỉu xìu bẹp dí.

Còn lao lực quá độ hơn so với lúc đàm phán hạng mục.

Có lẽ cuối cùng anh ta cũng ý thức được, vẻ ngoài ngoan ngoãn của Tú Liên đều là giả.

Mở hậu cung cũng không phải chuyện dễ dàng.

Trọng điểm cuộc họp phụ huynh lần này là viết văn.

Bởi vì lần này các bạn cùng lớp làm bài viết văn không được tốt.

Giáo viên đã đặc biệt chuẩn bị một lớp học buổi tối cho học sinh, hi vọng gia đình và nhà trường có thể kết hợp, cung cấp cho phụ huynh các phương pháp để kèm con viết văn.

Lần này con gái cũng biểu hiện rất ưu tú, được các phụ huynh đề nghị đọc diễn cảm.

Tư Kiều hào phóng đứng lên.

Con bé mới tám tuổi, mặc váy thủy thủ màu navy, trắng trẻo sạch sẽ.

Trên đầu bện hai sừng dê nhỏ rất đáng yêu.

Chỉ đứng ở đó đã ngọt ngào đến mức khiến trái tim vô số phụ huynh tan chảy.

Nhưng cá tính của Tư Kiều lại hoàn toàn khác vẻ ngoài có vẻ mềm mại ngọt ngào.

Con bé liếc qua về phía Chu Tễ bên này.

Trợn trắng mắt nhìn Tú Liên ở sau cửa với ánh mắt chỉ có hai bên hiểu.

Sau đó đặt bài văn trong tay lên bàn trên bục giảng.

Có phụ huynh bên cạnh hơi ngạc nhiên.

“Cô bé viết xong còn muốn đọc thuộc lòng sao?"

Tôi nghĩ thầm, không phải Tư Kiều muốn đọc thuộc lòng, mà muốn cứ thế bắt đầu luôn.

Bài văn lần này nội dung không có gì có thể nói, bởi vì phần lớn học sinh trong lớp đều có thể viết ra.

Sở dĩ Tư Kiều được điểm tối đa, ngoại trừ kết cấu bố cục chặt chẽ, còn vì câu thơ hay khiến người đọc phải suy nghĩ sâu xa.

Điều tuyệt vời là con bé lựa chọn thuyết minh sự dũng cảm từ ba góc độ trách nhiệm, ranh giới đạo đức cuối cùng, không quên lòng biết ơn.

“Sói dũng cảm săn đuổi, vật lộn với con người là do nó có trách nhiệm, tình yêu với sói cái và con non.”

"Thiếu niên có can đảm vạch trần chuyện bạo lực học đường do ranh giới đạo đức cuối cùng khiến cậu không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.”

"Hoạ sĩ tình nguyện không có gì cả cũng không chịu thông đồng làm bậy, do anh ấy có tấm lòng thuần khiết cao cả đối với nghệ thuật.”

"Nhưng có những người, quên đi trách nhiệm, quên đi ranh giới đạo đức cuối cùng, quên mất tấm lòng lúc đầu. Lâng lâng trong hư vinh giả tạo, lòng tự đại bành trướng trong những lời dỗ ngon dỗ ngọt, trở thành nô lệ của dục vọng, đắm chìm trong sự mê hoặc.”

"Đến giờ ông ta đã biến thành một kẻ hèn nhát!”

"Càng không cần nói đến sự dũng cảm, ông ta giấu con của mình dưới cống thoát nước như chuột, suốt tám năm không thấy ánh mặt trời!”

“Chỉ biết chít chít trong rãnh nước bẩn, ăn đồ người khác bỏ đi, nôn ra cơm thừa canh cặn, thế mà còn đắc ý vì điều này.”

"Dương dương tự đắc, sâu mọt của xã hội, nhưng có người lại thích sự đặc biệt, chỉ thích những con côn trùng mập mạp không phải người này, còn để con côn trùng mập mạp thăm dò cái này đến cái khác, sinh ra loại nửa người nửa trùng."

Trong phòng học vang lên tiếng Tư Kiều mạnh mẽ rõ ràng, giọng điệu tràn ngập trào phúng.

Tôi đã xem bài văn con bé viết, biết tất cả những gì con bé nói đoạn sau đều là vừa nghĩ ra.

Chu Tễ nghe mà mặt đỏ rần.

Không biết là tức giận hay xấu hổ.

Tú Liên có lẽ đã hối hận vì ở lại nơi này rồi.

Bị ví von thành con côn trùng mập mạp thăm dò cái này đến cái khác, nhưng lại không dám nổi giận. Tức đến mức muốn thổ huyết.

Khi Tư Kiều chậm rãi nói xong.

Cả lớp rần rần vỗ tay đinh tai nhức óc.

Tiếng ca ngợi liên tiếp vang lên.

Giống như tất cả mọi người đang ăn mừng Tư Kiều đánh thắng một trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Con bé vừa xuất quân đã chiến thắng giòn giã, vô cùng khiêu khích đưa mắt nhìn qua Chu Tễ và Tú Liên.

Có phụ huynh hòa đồng trực tiếp đứng dậy, bội phục cúi đầu xuống đất: "Nếu không phải hôm nay tận mắt chứng kiến, tôi tuyệt đối không dám tin đây là trình độ của một đứa trẻ lớp 3. Tư tưởng rất cao, tính châm biếm xã hội rất mạnh!"

Tư Kiều cầm tờ giấy trong tay, cười với tôi lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ.

"Là do mẹ cháu dạy tốt, giảng rất nhiều đạo lý cho cháu, luôn vì cháu mà hi sinh."

Ngay sau đó ra vẻ tiếc nuối nói thêm.

"Với, có lẽ do từ nhỏ cháu đã không có ba cho nên trưởng thành sớm hơn các bạn khác một chút."

....

Các phụ huynh nghe vậy thì đều thấy đồng tình.

Chu Tễ nghe thấy lời này, lập tức đứng lên.

Anh ta thực sự không chịu được chuyện con gái nói mình đã c.h.ế.t trước mặt mọi người.

"Tư Kiều!"

Lúc này, chủ nhiệm lớp đi tới, khó hiểu hỏi Chu Tễ: "Ba Diệu Tổ, anh có lời muốn nói sao?"

Xưng hô này khiến Chu Tễ lập tức chấn tĩnh lại.

Tôi thấy anh ta tức giận đến mức sắp phải uống thuốc trợ tim, nhưng lại chỉ có thể nuốt cơn giận này xuống.

Chủ nhiệm lớp nói: "Các vị phụ huynh, trong ngăn bàn của mọi người có một bức thư mà bọn trẻ viết cho mọi người."

Trong tiếng reo vui mừng của mọi người, Chu Tễ cũng không quá mong chờ mò vào ngăn bàn của Chu Diệu Tổ.

Mà tôi thì mở phong thư của Tư Kiều ra.

Phía trên có rất nhiều lời cảm ơn, khiến trái tim người đọc ấm áp.

Trong tay Chu Tễ là thư của Diệu Tổ.

Phía trên chỉ viết một hàng chữ: "Ba, con yêu ba, con muốn ăn Ham bur ger."

Mấy chữ ngắn ngủi, có ba lỗi chính tả.

Mà há miệng, ngậm miệng đều là Ham bur ger.

Chu Tễ lập tức nổi giận.

"Đưa thư của em cho anh xem một chút."

Chu Tễ vươn tay về phía tôi.

Tôi không cho anh ta: "Đây là thư Tư Kiều viết cho tôi, sao phải cho anh xem?"

Cuối cùng Chu Tễ cũng không duy trì được phong độ ngày xưa nữa, thở hổn hển.

"Em đừng quên, Tư Kiều cũng là con gái của anh!"

Chu Tễ tin chắc rằng con gái cũng có chuyện viết cho anh ta.

Tôi không thèm để ý: "Vậy anh xem đi."

Chỉ là anh phải chuẩn bị tâm lý cho tốt đấy.

Chu Tễ cầm lá thư xem, quả nhiên trực tiếp hóa đá.

Bởi vì phía dưới cùng có một hàng chữ: Người phản bội sẽ xuống Địa ngục, có một số người còn sống, nhưng thật ra sống không bằng chết.

Con gái quả thực có chuyện viết cho ba con bé.

Chỉ là không phải lời tốt đẹp gì.

Cuộc họp phụ huynh đã kết thúc, các phụ huynh vẫn kiên trì muốn tôi đi lên chia sẻ kinh nghiệm dạy dỗ con.

Tôi trình bày mấy điểm quan trọng một cách trật tự rõ ràng.

Sau đó cường điệu nhấn mạnh: "Rất nhiều phụ huynh đều coi nhẹ vấn đề dinh dưỡng, nhưng thật ra chuyện này rất quan trọng, ăn đồ ăn không tốt cho sức khỏe sẽ ảnh hưởng xấu đến đầu óc là sự thật, ví dụ như Ham bur ger."

Phụ huynh ngồi phía trước, các bạn nhỏ đều ngồi đằng sau.

Tôi vừa nói hết câu này, phía Chu Diệu Tổ vang lên một tiếng ầm ầm bén nhọn.

"Không có Ham bur ger thì sao tôi sống được!"

Nếu như nói lúc trước Chu Tễ đen mặt.

Vậy thì lúc này, mặt anh ta đã chuyển thành màu xanh rồi.

Gân xanh trên trán nổi lên như những con sâu giật giật không theo quy luật.

Lúc cuộc họp phụ huynh kết thúc, Chu Tễ là người đầu tiên đi ra khỏi phòng học.

Anh ta quả thực không còn mặt mũi ở lại nữa.

Mà bên phía tôi thì các phụ huynh vây quanh đông nghịt.

Bọn họ đều đang nói: "Có mẹ mới có con gái, bây giờ mới được biết, Tư Kiều có thể tự tin diễn thuyết đều bắt nguồn từ Trần tổng."

"Trần tổng không hổ là công ty trứ danh, danh bất hư truyền."