Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tú Liên nghiến răng nghiến lợi đứng sau đám người trừng tôi.
Tôi nghĩ thầm, một ả tình nhân được bao nuôi như cô ta cũng dám đố kỵ hay sao?
Quả thực không biết tự lượng sức mình.
Tôi liếc mắt khinh thường nhìn cô ta một cái.
Con ngươi của Tú Liên quả nhiên co rụt lại.
Trong lòng tôi biết rằng áp lực từ một người có hào quang thành đạt hoàn toàn có thể đè bẹp loại phụ nữ dã tâm hơn trời, mệnh mỏng hơn giấy này.
Bên ngoài trường học, dòng xe tấp nập.
Chu Tễ bước nhanh lên xe, tài xế và trợ lý đã đợi từ lâu.
Thân thể Tú Liên nặng nề, dắt Chu Diệu Tổ đuổi theo phía sau.
"Ba đi nhanh quá, chờ mẹ và con một chút đi."
"Ông xã à, anh chờ em một chút."
Chu Tễ dừng lại, lại không phải để quan tâm đến Tú Liên.
Mà quay đầu, vẻ mặt nghiêm nghị quát cô ta: "Ở bên ngoài đừng gọi tôi như vậy!"
Tú Liên ấm ức đến sắp khóc: "vậy sao, Chu tổng."
Tú Liên tỏ ra là một cô vợ hiền, bắt đầu nũng nịu.
Lúc này, Chu Tễ trông thấy tôi đi ra.
Tư Kiều đeo cặp sách, ngoan ngoãn kéo tay của tôi.
Anh ta lập tức thay đổi sắc mặt.
"Tư Kiều, qua đây với ba."
Tôi và Tư Kiều đứng yên.
Chu Tễ bỏ rơi Tú Liên đang quay người muốn được dỗ dành.
Xuyên qua đám người, đi về phía chúng tôi.
Tú Liên ở sau lưng muốn kéo Chu Tễ lại: "Mẹ con em phải làm sao bây giờ!"
Chu Tễ không hề quay đầu.
Trong mắt chỉ có con gái.
Trợ lý ra mặt mời Tú Liên bắt xe trở về.
Tú Liên còn đang ầm ĩ với trợ lý, Chu Tễ đã đi tới trước mặt chúng tôi.
Anh ta lại vẫn cười lấy lòng tôi như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Kiều Kiều, chúng ta về nhà đi."
Như mọi người thấy, tôi tên Trần Kiều, con gái là Tư Kiều.
Làm thanh mai trúc mã mười năm, làm vợ chồng mười năm, Chu Tễ gần như chiếm cứ phần lớn cuộc đời của tôi.
Trước ngày hôm nay, tình cảm của tôi và anh ta cũng không tệ.
Nhưng đến tận bây giờ, tất cả đều biến thành trò cười.
Thấy tôi không nói lời nào, Chu Tễ càng cố gắng cứu vãn.
"Chúng ta về nhà trước, rồi anh sẽ thành thật với em, anh thật sự rất rất yêu em và con gái."
Tôi hất cằm về phía Tú Liên phía sau đang ầm ĩ.
"Tình yêu của anh cũng thật nhiều, muốn chia cho mỗi gia đình 1 ít."
Nói đến Tú Liên, trong mắt anh ta lại có sự khinh thường.
"Cô ta chẳng là cái thá gì cả, sao có thể so với em chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tư Kiều nhìn chằm chằm Chu Tễ: "Ba xem thường cô ta mà còn khiến cô ta to bụng à?"
Chu Tễ không tức giận chút nào, giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng, cúi người nói chuyện với con gái.
“Sinh cho con một đứa em trai, làm tùy tùng nhỏ cho con, không tốt sao?"
Tư Kiều cũng không tức giận, cười híp mắt trả lời anh ta: "Ba có thể sinh cho con một nhân viên công ty nữa, sau này con làm bà chủ, các em trai làm không công cho con."
Tôi thực sự không nhịn cười được.
Tư Kiều cũng cười xán lạn.
Chỉ có Chu Tễ nói không lại, mắng cũng không được.
Tư Kiều cười đủ rồi, vẫy vẫy tay với người đàn ông mặc áo sơmi trắng phía trước.
Ngữ điệu ngọt ngào.
"Thầy ơi! Em và mẹ qua ngay đây!"
Tư Kiều vội vàng muốn kéo tôi đi.
Lúc Chu Tễ trông thấy người đàn ông phía sau là ai, vẻ mặt lập tức lộ rõ sự bối rối.
"Sao Châu Nam Nghiêu lại ở đây?"
Châu Nam Nghiêu là thầy giáo vật lý của Tư Kiều, đồng thời cũng là bạn học cấp 3 của tôi và Chu Tễ.
Châu Nam Nghiêu từng tỏ tình với tôi, cả trường cấp 3 đều biết chuyện này.
Lúc ấy Chu Tễ còn khó chịu rất lâu.
Tư Kiều giống một con nghé con ngang ngược, gắng sức kéo tay tôi đi qua.
Quay đầu vẫn không quên đ.â.m cho Chu Tễ một đao: "Từ hôm nay trở đi, con muốn tìm ba mới cho mình."
Tôi nghi ngờ Tư Kiều cố ý.
Bởi vì con bé biết rất rõ, Chu Tễ năm đó phí hết công sức mới đánh bại được một Châu Nam Nghiêu từ trên trời rơi xuống này.
...
Sắc mặt Chu Tễ không có cảm xúc gì quá lớn.
Dù sao qua nhiều năm như vậy, anh ta đã sớm luyện ra một thân phong độ.
Nếu không thì cũng đã chả khiến cô vợ nhỏ kia sùng bái như vậy.
Nhưng tôi biết động tác nắm c.h.ặ.t t.a.y kia cho thấy thật ra trong lòng anh ta đã sớm nóng như lửa đốt.
Tư Kiều lon ton chạy đến trước mặt Châu Nam Nghiêu, khen ngợi.
"Thầy hôm nay rất đẹp trai, phong cách ăn mặc tuyệt vời, đáng được cổ vũ!"
Châu Nam Nghiêu là giáo sư vật lý, làm nghiên cứu trong thời gian dài, đã nhiều năm chưa lập gia đình.
Hai năm trước, khi Tư Kiều đi theo anh học vật lý, tôi gặp lại anh, quả thực sợ ngây người.
Rõ ràng là người từ cấp 3 đến đại học đều là hot boy, nhiều năm sau gặp lại, lại trở thành kẻ râu ria xồm xoàm, lôi thôi lếch thếch.
Hôm nay Châu Nam Nghiêu cũng chỉ cạo râu ria, mặc áo sơ mi.
Đứng dưới ánh mặt trời, lại khiến người nhìn chói mắt.
Lời ca ngợi của Tư Kiều không khoa trương.
Châu Nam Nghiêu lại trở thành mối tình đầu vườn trường tuấn lãng, lạnh lùng năm đó.
Tôi xoa xoa đầu con gái, cười với Châu Nam Nghiêu.
"Hôm nay làm phiền anh, xe của tôi đưa đi đăng kiểm rồi."
Châu Nam Nghiêu cười nho nhã, ga lăng mở cửa xe cho tôi: "Sẵn lòng cống hiến sức lực."
Lúc tôi đang định lên xe, khóe mắt trông thấy Tư Kiều đang nghịch đồng hồ điện thoại của mình.
"Tư Kiều, còn không lên xe đi."
Vừa dứt lời, một chiếc Bentley dừng ở đằng sau, ấn còi một tiếng.