Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa sổ xe hạ xuống, người đàn ông tháo chiếc kính râm xuống, lộ ra ngũ quan thâm thúy.
"Bảo bối Tư Kiều, nghe nói tình cảm của ba mẹ cháu vỡ tan, chú gấp gáp ngựa không dừng vó chạy đến đây."
Lộc Minh Xuyên, đối thủ một mất một còn nhiều năm của tôi sao cũng tới đây thế?
Khoan đã, nghề nghiệp của anh ấy là luật sư, còn là luật sư ly hôn nổi tiếng.
Tôi nhìn về phía Tư Kiều đang cười tít mắt, khó tin.
Tôi còn đang thắc mắc con bé vừa dùng điện thoại đồng hồ làm cái gì.
Thì ra là liên hệ với hai bạn trai cũ của tôi.
Con muốn mẹ ly hôn ngay tại chỗ sao?
Nếu như khi Châu Nam Nghiêu đến, Chu Tễ còn có thể bình tĩnh.
Nhưng Lộc Minh Xuyên vừa ra trận, Chu Tễ không thể ngồi yên được.
...
Tư Kiều đang ở độ tuổi bị ngôn tình đầu độc nặng nề.
Nếu người thứ ba đã muốn cạnh tranh, vậy đương nhiên Tư Kiều có biện pháp.
Con bé sắp xếp cho tôi trận chiến khốc liệt hai nam tranh một nữ cực kỳ m.á.u chó.
Sắp xếp cho ba con bé ghế hạng nhất trong tiết mục truy thê hỏa táng tràng.
Quả thực có hơi ấu trĩ, nhưng lại rất có tác dụng với cô vợ nhỏ kia.
Dù sao lúc trước Tú Liên cũng cho rằng mình mới là nhân vật chính sống trong phim thần tượng.
Tôi là người vợ ác độc của tổng giám đốc bá đạo, cô ta là đóng vai người thứ ba yếu đuối, lương thiện.
Trông thấy hai người bạn trai cũ của tôi lên sân, mà Chu Tễ vô cùng ghen tuông, cuối cùng phòng tuyến của Tú Liên cũng sụp đổ.
Có lẽ hoàn toàn không thể ngờ được, người bị cô ta nhục nhã gọi là dì lại cao quý đến như vậy.
Nhưng tôi và Tú Liên trái ngược nhau.
Mặc dù nhìn thì có vẻ tôi là người được lợi, nhưng tâm trạng cũng không chút d.a.o động.
Bởi vì tôi cũng có một người mẹ mạnh mẽ, bà ấy làm tấm gương cho tôi: Phụ nữ không dựa vào sự theo đuổi của đàn ông để chứng minh sức hút của bản thân.
Tôi kéo phương thức liên lạc của Lộc Minh Xuyên từ danh sách chặn ra ngoài.
"Nếu cần tôi sẽ tìm anh. Nhưng bây giờ là thời gian tôi ở bên con gái học vật lý."
Lộc Minh Xuyên giơ dấu OK: "Sẵn sàng hiến thân bất cứ lúc nào."
Lộc Minh Xuyên đón nhận ánh mắt tràn ngập ghen tị của Chu Tễ ở sau lưng, không chê lớn chuyện mà bổ sung thêm một câu.
"Kiều Kiều, em cũng biết anh đã đợi em nhiều năm như vậy rồi, cũng không vội một lát này.”
Nói xong, chỉ để lại cho mọi người một làn khói.
Châu Nam Nghiêu chỉ nhíu mày, nhưng không nói gì, che chở tôi đi vào xe.
Động tác của anh rất trơn tru, Chu Tễ định túm góc áo tôi nhưng không túm được.
Chu Tễ chạy nhanh đến trước xe của mình, Tú Liên cho rằng Chu Tễ sẽ đưa cô ta về nhà.
Vui mừng hớn hở chạy theo sau, kết quả còn chưa ngồi vào, Chu Tễ đã nặng nề đóng cửa lại.
Nói với tài xế: “Đuổi theo chiếc xe trước mặt! Đừng để phu nhân chạy với người khác!"
Tú Liên lập tức sững sờ.
Nhất thời, trên mảnh đất trống to như vậy trước cổng lớn trường học, chỉ còn lại cô ta lẻ loi trơ trọi dắt tay đứa nhỏ.
Chu Diệu Tổ không hiểu gì cả, nhìn Chu Tễ rời đi, than thở.
"Không được ăn Hamburger rồi."
...
Công ty bận tối mày tối mặt, xe mới được đưa ra thị trường, tôi phải chuẩn bị rất nhiều thứ.
Chuyện ly hôn với Chu Tễ, chỉ có thể đưa vào lịch trình.
Lộc Minh Xuyên trở thành luật sư ly hôn của tôi.
Ngày nào anh ấy cũng giục tôi, còn gặp ai cũng tuyên truyền án ly hôn của tôi.
Người khác đều nói, Trần Kiều thoát khỏi biển khổ, luật sư Lộc sắp có chuyện tốt.
Chu Tễ không ưa tác phong công khai tới cướp người này của Lộc Minh Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng lại thực sự đuối lý, không thể nói được câu gì độc ác.
Lộc Minh Xuyên nhúng tay vào như thế khiến cho hình tượng yêu vợ của Chu Tễ trong giới xem như hoàn toàn sụp đổ.
Thời gian này, Tư Kiều cũng không về nhà, giao toàn quyền cho ba mẹ tôi trông chừng.
Lúc trước, Chu Tễ và tôi là hai nhà hào môn có thể lực ngang nhau.
Nhưng mấy năm gần đây nhà họ Chu không phát triển tốt bằng nhà tôi.
Tôi lại là người vợ anh ta khổ sở theo đuổi cả chục năm mới cưới được, con rể đầu tiên mà ba mẹ tôi ưng ý vốn không phải anh ta.
Hiện giờ anh ta càng không thể nói được gì trước mặt ba mẹ tôi.
Nghe chị họ tôi kể, lúc tan học hàng ngày, Chu Tễ đều chỉ có thể trốn trong xe nhìn Tư Kiều từ phía xa.
Có lần Chu Diệu Tổ nhận ra anh ta, anh ta sợ Tư Kiều ghen tị, lựa chọn giả vờ không quen biết nó.
Tôi cười đến gập cả người lại.
Đúng lúc này, Châu Nam Nghiêu gọi điện thoại đến.
Anh trước giờ đều không nói nhiều, là người đàn ông nhã nhặn chuyên tâm nghiên cứu học thuật.
Gần đây, không biết vì sao mà đôi khi một ngày phải nhận được ba cuộc gọi của anh.
Chị họ ở bên cạnh nghe.
Sau khi tôi cúp điện thoại, chị ấy nhìn tôi cười đầy ẩn ý.
"Lúc trước khi em và Chu Tễ chưa ầm ĩ ly hôn, Châu Nam Nghiêu thậm chí không dám nói chuyện với em. Các đồng nghiệp đều nói Châu Nam Nghiêu mấy năm nay giống như nam thần u buồn gặp khó khăn trong chuyện tình cảm gì đó."
Chị họ và Châu Nam Nghiêu học cùng một trường đại học, là giáo sư của hai ngành khác biệt.
Tôi xua xua tay, nói chuyện này không liên quan gì đến tôi.
Chị họ không trêu chọc tôi nữa, mà nghiêm túc khuyên tôi: "Lộc Minh Xuyên và Châu Nam Nghiêu đều rất tốt, nhưng chị không cho rằng bọn họ tốt thì em nhất định phải tiến vào giai đoạn tiếp theo với ai. Yêu là phải tôn trọng ý muốn của mình, chứ không phải thành toàn cho sự chờ đợi của người khác."
Lúc chị họ nói lời này, Tư Kiều ở bên cạnh chơi Sudoku.
Con bé không nhìn về phía bên này, nhưng động tác rõ ràng chậm hơn rất nhiều.
...
Khi nhìn thấy Chu Tễ một lần nữa, là trong văn phòng của chủ nhiệm lớp.
Chu Diệu Tổ và Tư Kiều xảy ra tranh chấp.
Nguyên nhân gây ra là vào ngày hội thể thao, văn nghệ trong trường, chủ nhiệm lớp gửi ảnh chụp ở trong nhóm.
Tú Liên nhìn thấy dây giày của Chu Diệu Tổ tuột ra kêu mẹ Từ Liên Liên của hội phụ huynh buộc dây giày giúp.
Lúc Tú Liên đón con, trông thấy dây giày của Chu Diệu Tổ vẫn chưa được buộc.
Hơn nữa còn ngã khiến cánh tay bị thương.
Tú Liên muốn chất vấn mẹ Từ Liên Liên, nhưng mẹ Từ Liên Liên không đến, cô ta bèn giữ lại bạn nhỏ Từ Liên Liên đúng lúc đi ra khỏi cổng trường.
Bạn nhỏ Từ Liên Liên sợ quá bật khóc.
Tư Kiều là lớp trưởng, việc đáng làm thì phải làm, con bé đứng dậy.
Không ngờ Chu Diệu Tổ lại xấu xa đến mức đổ thêm dầu vào lửa, đổ oan là Tư Kiều cố ý giẫm lên dây giày của thằng bé, hại thằng bé ngã sấp xuống.
Trùng hợp hôm nay dì đi đón Tư Kiều tới hơi trễ.
Lúc đến nơi phát hiện đã rất rối loạn, vội vàng gọi tôi tới.
Chu Tễ đến trường học, nhưng chỉ đứng ở bên ngoài văn phòng.
Hiển nhiên anh ta không muốn lộ diện, tôi cũng không biết vì sao anh ta lại đến.
Có lẽ là không yên lòng về Tư Kiều.
Khóe mắt Tú Liên nhìn thấy bóng dáng Chu Tễ, vội vàng thu lại móng vuốt sắc bén, giả vờ vô tội đáng thương.
"Diệu Tổ là đứa trẻ an phận, nào có mưu mô như Tư Kiều."
Chủ nhiệm lớp không tán đồng: "Mẹ Diệu Tổ, sao chị có thể nói một đứa bé mưu mô. Không phải mọi chuyện còn đang điều tra à?"
Tú Liên lau nước mắt: "Còn cần điều tra à, con trai tôi bị thương nặng như vậy, thằng bé ở lớp bị bạn học bắt nạt, đây là bạo lực học đường, các cô làm giáo viên lại chỉ biết kiến thức, không cách làm người."
Mặt chủ nhiệm lớp cũng đỏ lên vì tức: "Mẹ Diệu Tổ, xin chị hãy tôn trọng giáo viên một chút?"
Gặp phải loại bạch liên hoa này, cũng khổ cho giáo viên.
Tôi lạnh nhạt phát biểu: "Nếu cô cảm thấy ngôi trường này không thích hợp với con trai mình, vậy mời cô chuyển trường."
Tú Liên không vui, trợn mắt.
"Dựa vào đâu mà không phải Tư Kiều nhà cô chuyển trường."