Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mong chờ trên mặt hắn lập tức cứng đờ.

Cả người hắn giật thẳng dậy, giọng cũng cao vút lên.

Nhưng ngay sau đó, như chợt hiểu ra, hắn vội ghìm giọng xuống.

Rồi “phịch” một tiếng quỳ sụp dưới chân ta, tay run run níu lấy vạt áo.

“Phu nhân, ta thật sự không thể mất nàng… Cho ta thêm một cơ hội, ta thề, sau này nhất định sẽ yêu nàng, che chở cho nàng, không để bất kỳ ai làm nàng tổn thương nữa.”

Dù hắn đang mang gương mặt ta.

Nhưng cái bộ dạng đáng thương gỉa dối này, nhìn phát ghê tởm.

Ta cúi xuống, bóp cằm hắn, buộc hắn ngẩng mặt.

“Không ký cũng được.”

Ta làm động tác thu lại giấy hòa ly.

“Dù sao bây giờ ta là Tiêu Vân, nuôi thêm một ‘phu nhân’ cũng chẳng phiền gì. Thế thì ngươi cứ giữ thân xác này cả đời đi.”

Gần như ngay khi ta vừa dứt lời.

Tiêu Vân lập tức lao tới, không do dự, cắn mạnh vào đầu ngón tay. Máu tươi lập tức trào ra.

Hắn run rẩy, ấn ngón tay dính m.á.u xuống giấy, điểm chỉ dứt khoát.

“Giờ có thể đổi lại rồi chứ?”

Hắn gắng gượng cười, ngước mắt nhìn ta đầy mong chờ.

Ta chỉ thong thả gấp tờ giấy hòa ly lại, bỏ vào tay áo:

“Vội gì? Chờ thêm vài hôm nữa.”

Vừa xoay người, ta liếc thấy móng tay hắn đã cắm sâu vào lòng bàn tay.

Rõ ràng đang cố ghìm cơn tức giận tột cùng.

Hắn trừng mắt nhìn ta, đầy căm độc nhưng chẳng làm gì được.

Ta bước ra ngoài, tâm trạng sảng khoái.

Miệng ngân nga một khúc hát chẳng ra hơi, đóng cửa lại.

18

Ta mang giấy hòa ly đến nha môn làm thủ tục lưu hồ sơ.

Nhìn quan ấn đóng xuống giấy, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Từ nay ta và Tiêu Vân đã chính thức không còn quan hệ gì nữa.

Ba ngày sau.

Ta dậy thật sớm.

Gương mặt trong đồng gương vẫn tuấn tú như cũ.

Ta nhìn hắn, khẽ cong môi cười, nụ cười mang theo mấy phần ý vị khó lường.

Tiêu Vân, từng là phu thê một hồi, trước khi đổi lại thân xác, ta tặng ngươi thêm một món quà cuối.

Ta cởi đai áo.

Lấy thuốc tê đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận bôi kín hạ thân.

Cảm giác lạnh lẽo, dính nhớp làm người ta khó chịu, nhưng chẳng bao lâu, nơi đó đã hoàn toàn mất cảm giác.

Ta hít sâu một hơi, giơ con d.a.o đã mài sẵn, nhắm ngay chỗ đó, vung tay c.h.é.m xuống.

Nhát d.a.o dứt khoát.

Máu tươi lập tức phun ra, b.ắ.n tung tóe trên sàn gỗ, nở rộ như những cánh mai đỏ.

“Vượng Tài!”

Ta khẽ gọi một tiếng.

Con chó đen hay lén ăn vụng trong bếp lập tức vẫy đuôi chạy vào.

Nhìn thấy thứ kia trên sàn, nó phấn khích sủa ăng ẳng, rồi ngoạm lấy chiến lợi phẩm, hí hửng chạy mất.

Ta đơn giản băng bó lại vết thương.

Sau đó bình tĩnh nằm xuống giường, lặng lẽ chờ đợi mọi chuyện sắp đến.

19

Ngủ một giấc tỉnh lại.

Ta theo thói quen đưa tay sờ ngực, cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay khiến ta thở ra nhẹ nhõm.

Cuối cùng, ta cũng trở lại với thân thể của chính mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đẩy cửa phòng bước ra, Tiêu phủ tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Đám hạ nhân chẳng thấy bóng dáng đâu.

Lồng chim treo dưới hành lang cũng trống không, chỉ còn vài chiếc lá rụng xoay vòng trong sân, phát ra tiếng xào xạc khẽ khàng.

Những người ta bố trí sẵn đã ẩn trong bóng tối, lặng lẽ gật đầu ra hiệu.

Trước khi chợp mắt, ta đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy.

Ta ra lệnh cho bọn buôn người đem bán sạch lũ nô bộc từng hùa theo Tiêu Vân ức h.i.ế.p ta.

Những hạ nhân vô can, ta cho mỗi người mười lượng bạc làm lộ phí về quê.

Còn Lại Phúc.

Kẻ từng thay Tiêu Vân làm bao nhiêu chuyện xấu.

Ta thẳng tay sai người giải hắn lên tận Mạc Bắc làm phu đào mỏ.

Chỉ là đường xa núi hiểm, chẳng biết hắn có toàn mạng tới nơi hay không.

Đi ngang qua phòng chính, ta đẩy cửa nhìn vào.

Tiêu Vân vẫn còn mê man.

Hạ thân hắn, cả đệm chăn đã sớm thấm đẫm máu, vết m.á.u vẫn đang rỉ ra, nhuộm đỏ cả tấm trải giường.

Vì không thể đoán chính xác thời điểm hoán đổi.

Ta buộc phải tính toán chắc chắn nhất.

Ta đã chuẩn bị sẵn, trước đó nuốt một liều mê dược đủ làm gục ngã cả một con trâu.

Nhìn lại, mọi thứ đều diễn ra đúng như kế hoạch của ta.

Bước ra khỏi cổng lớn.

Ta quay đầu, nhìn lần cuối tấm biển "Tiêu Gia" treo trên mái hiên.

Tạm biệt nhé.

Cái địa ngục ăn người mà không nhả xương này.

Ta khẽ ngoắc ngón tay.

Những tên ăn mày núp trong góc tường lập tức ùa ra.

Xô nước bẩn trong tay chúng vung lên không chút do dự, hắt thẳng vào tấm biển kia.

Ta không buồn quay đầu lại, chỉ yên lặng bước lên cỗ xe ngựa đã chờ sẵn nơi góc phố.

Thẳng hướng con đường mới mà đi.

20

Ba ngày sau, Tạ Vân mới mơ màng tỉnh dậy.

Hắn theo thói quen đưa tay sờ xuống dưới bụng.

Khoảnh khắc ấy, một trận đau đớn như xé ruột xé gan quét qua toàn thân.

Hắn cứng đờ, run rẩy kéo quần lót ra xem.

Khi thấy rõ vết thương.

“A——”

Tiếng gào thét chói tai, chẳng giống tiếng người, chui ra từ miệng hắn.

Tiếng hét làm kẻ gác mái giật mình, suýt thì giẫm rớt cả ngói.

Cùng lúc đó, lão phu nhân đang bị mê hương làm cho hôn mê, cũng bị tiếng thét ấy dựng dậy.

Bà ta lảo đảo từ trên giường ngồi bật dậy, chân còn chưa kịp xỏ giày đã cuống cuồng lao ra ngoài.

Khi bà ta chạy tới nơi, cảnh tượng trước mắt khiến bà ta như bị sét đánh giữa trời quang.

Chỉ thấy con trai bà ta mắt đầy mê man, ngồi bệt trong vũng máu, ánh mắt hoảng loạn.

Cặp mắt đục ngầu của bà ta trừng lớn như chuông đồng.

“Vân Nhi… Vân Nhi, con… sao thế này?”

Lời còn chưa dứt.

Tiếng đập cửa như sấm sét bỗng vang lên từ ngoài sân.

Mà lúc này, kinh thành đã sớm rối loạn long trời lở đất.

Quán trà, tửu lâu đâu đâu cũng xôn xao chuyện: đầu của Đại hoàng tử đã bị bọn thổ phỉ chém, treo lủng lẳng trước cổng trại.

Thi thể Nhị hoàng tử thì bị lột trần, treo ngược lên cột cờ.

Hoàng đế nghe tin trong buổi chầu sớm, phun m.á.u tươi rồi ngã lăn ra bất tỉnh, sống c.h.ế.t chưa biết ra sao.

Triều đình nhất thời rối loạn như rắn mất đầu, không ai còn thì giờ để tra xem chân tướng cái c.h.ế.t của hai hoàng tử là gì.