Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho đến khi Tiêu Lễ nhẹ nhàng đặt tôi vào ghế phụ lái, giúp tôi cài dây an toàn. Trong xe chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tôi cuối cùng cũng không nhịn được nói: “Tiêu Lễ, hình xăm của Cố Nham em thật sự không biết…”
Tiêu Lễ hỏi ngược lại tôi: “Hình xăm của em là ai xăm?”
Tôi sững người một chút, ấm ức nói: “Đương nhiên là em tự xăm. Bụng dưới mà, đâu phải m.ô.n.g đâu, em tự mình làm được mà.”
Tiêu Lễ im lặng một lát, lại hỏi: “Xăm bao lâu rồi?”
“Hai tháng.”
Tiêu Lễ nghe xong, vẻ mặt trầm trọng, ánh mắt sâu thẳm dần.
Xe từ từ chạy ra khỏi bãi đậu xe, Tiêu Lễ nhìn chằm chằm vào thanh chắn thu phí màu đỏ trắng phía trước, cau mày nói: “Cái hình của cậu ta không giống như mới xăm.”
“Ý anh là cậu ấy xăm trước em à?”
“Ừ, hơn nữa trên vùng da đó còn có rất nhiều sẹo cũ mới do tẩy xăm để lại. Điều đó cho thấy cậu ta ít nhất đã sửa hình xăm đó không dưới năm lần.”
“Cái gì?” Tôi kinh ngạc vô cùng: “Cố Nham cậu ấy lại đối xử với công việc nghiêm túc và khắt khe đến vậy sao?”
“…” Tiêu Lễ tức đến không nhẹ: “Lâm Ốc Ốc em có ý thức an toàn chút được không.”
Tôi vẫn không hiểu, Tiêu Lễ cuối cùng cũng thỏa hiệp, dịu giọng nói: “Thôi được rồi, dù sao sau này có tôi ở đây.”
Vừa về đến nhà, tôi đã cảm nhận được đủ mọi niềm vui do câu nói “dù sao có tôi ở đây” của Tiêu Lễ mang lại.
Tôi không biết nấu ăn, trong nhà ngay cả một cái nồi tử tế cũng không có.
Tiêu Lễ vừa đến, có nồi rồi, có cả món ăn nóng hổi. Những bữa ăn ba bữa một ngày mà tôi không được ăn khi còn nhỏ ở nhà bố mẹ, giờ đều được Tiêu Lễ bù đắp lại.
Sau bữa tối tôi muốn tự mình làm ra vẻ giỏi giang đi gội đầu, lại bị Tiêu Lễ làm thay.
“Em phẫu thuật ruột thừa mà, đâu phải liệt nửa người…”
“Trong mắt tôi, em liệt đâu phải ngày một ngày hai.”
“…”
Tiêu Lễ đặt một cái ghế trong phòng tắm, tôi ngồi trên ghế xem mấy anh trai đẹp.
Mấy video biến hình bằng kiếm ánh sáng, vũ đạo lắc hông vuốt cổ khiến miệng tôi cười ngoác tới tận mang tai.
“Lâm Ốc Ốc, ngẩng đầu lên.” Trên đầu đột nhiên truyền đến một giọng thì thầm.
Linlin
Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên, khóe môi vẫn còn nở nụ cười, thì thấy Tiêu Lễ tháo cúc áo sơ mi của mình. Lộ ra đường nét cổ và xương quai xanh hoàn hảo.
Tôi khẽ khép môi, nuốt khan một ngụm nước bọt.
“Còn nhìn không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Nhìn.”
“Chọn một trong hai.” Anh dùng cằm chỉ vào bồn rửa mặt.
Cái này còn phải chọn ư?
Tôi lập tức gỡ ứng dụng TikTok, đặt điện thoại lên bồn rửa mặt.
Tôi nhìn bóng dáng cao ráo của Tiêu Lễ trong gương, mười ngón tay anh thon dài trắng nõn, đang xoa bóp tóc tôi.
Không khỏi cảm thán, thật đúng là một bữa tiệc thị giác. Ôi sướng thật.
Cứ thế, suy nghĩ của tôi trôi đi rất xa.
“Cười gì thế?” Anh cúi người, ghé sát vào tai tôi hỏi.
“Em đang nghĩ, liệu tương lai anh có giống như bây giờ mà chăm sóc em trong thời gian ở cữ không?”
“Đến bác sĩ sản khoa còn chẳng muốn sinh con nữa là, em cũng đừng sinh.”
Em vừa định bắt đầu cảm động thì Tiêu Lễ lại nói: “Anh chăm sóc mỗi em còn chưa đủ sao?”
Tôi: “Tiêu Lễ, anh nói thế là có ý gì?”
“Anh nói này.” Anh nhẹ nhàng véo má tôi, dịu giọng nói: “Phần đời còn lại anh chỉ cần có mỗi em thôi, đủ rồi.”
Để chăm sóc tôi, Tiêu Lễ bận rộn đã xin nghỉ phép năm.
Trong mấy ngày này, anh hầu như chăm sóc tôi tận tình chu đáo, còn bổ sung đầy đủ từng thứ còn thiếu trong nhà tôi.
Khi anh mở tủ lạnh của tôi, nhìn thấy ba tầng đầy ắp mỹ phẩm và mặt nạ dưỡng da, cuối cùng anh bật cười đầy bất lực: “Xem ra tiên nữ đúng là chỉ uống sương mà sống. Lâm Ốc Ốc, cái tủ lạnh chuyên dụng đựng mỹ phẩm anh mua cho em trước đây đâu rồi?”
Tôi nằm ườn trên sofa, vừa ăn chuối vừa đáp lại anh: “Cái anh mua ấy, sớm đã chật kín rồi.”
Cười c.h.ế.t tôi rồi, ngay hôm sau, phòng thay đồ của tôi đã có thêm một chiếc tủ lạnh hai cánh.
Tiêu Lễ chuyển xong đồ đạc của tôi, cuối cùng cũng có thể bắt tay vào xử lý chiếc tủ lạnh ở bếp.
Anh nói: “Con gái chăm sóc vẻ ngoài quan trọng, nhưng điều dưỡng bên trong cũng quan trọng. Cách tốt nhất để điều dưỡng từ bên trong là bồi bổ bằng thực phẩm.”
Tôi cười và nói: “Được, em nghe anh hết, chỉ cần đừng biến em thành cô nàng béo ú. “
Nhìn bóng lưng Tiêu Lễ, lòng tôi ấm áp. Ba tháng rồi, lại có người thì thầm dặn dò bên tai, cảm giác thật tốt.
Sau bữa tối, Tiêu Lễ ra ngoài mua sắm lớn. Tôi ở nhà, cày phim và dưỡng sinh.
Chẳng mấy chốc, chuông cửa reo.
Tôi tưởng là Tiêu Lễ quên chìa khóa xe, nhưng khi mở cửa, lại là mẹ ruột tôi, người mà cả năm tôi chẳng gặp mấy lần.