Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10: Người phụ nữ của tổng tài… và cuộc gọi khiến cả công ty dậy sóng

Ánh sáng len qua rèm cửa sổ cao tầng, rọi xuống chiếc giường rộng phủ ga trắng muốt. Lâm Thiên Nghi khẽ cựa mình, mí mắt nặng trĩu, làn da vẫn còn vương cảm giác tê rần cháy bỏng từ đêm qua.

Mùi hương quen thuộc của anh quấn quanh chiếc chăn cô đang quấn lấy người.

Cô mở mắt.

Sàn gỗ. Đèn chùm kiểu Ý. Chiếc áo sơ mi đen của anh vắt hờ trên ghế, và bản thân cô… chỉ đang mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình, thân dưới trống không.

Trời đất...!

Mặt cô đỏ bừng. Ký ức đêm qua kéo về như thước phim quay chậm: anh thì thầm, anh ôm lấy cô, anh… tuyên bố “em là người phụ nữ của tôi”.

“Chết tiệt... Mình... thật sự làm chuyện đó với tổng giám đốc sao?” – Cô chôn mặt vào gối rên rỉ, vừa xấu hổ, vừa run rẩy.

Cửa phòng bật mở.

Hoắc Lâm Dạ bước vào với một ly sữa ấm trên tay, tóc hơi rối, áo ngủ đen rộng mở để lộ xương quai xanh gợi cảm và làn da rám nhẹ quyến rũ đến nghẹt thở.

“Em dậy rồi?” – Giọng anh trầm khàn, quyến rũ như vừa bước ra từ giấc mơ đêm qua.

“Anh… anh vào mà không gõ cửa…”

“Em đã thấy hết tôi rồi. Giờ còn ngại gì?” – Anh cong môi, đưa ly sữa cho cô – “Uống đi, em cần bù năng lượng.”

Thiên Nghi cầm ly bằng hai tay, tim đập thình thịch.

Anh ngồi xuống mép giường, nghiêng đầu quan sát cô như thể đang nhìn một thứ bảo vật vừa cướp được thành công.

“Em có muốn rút lại lời đồng ý lên penthouse tối qua không?”

Cô lắc đầu.

Anh cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vậy thì chuẩn bị tâm lý đi.”

“Chuẩn bị… gì ạ?”

Anh không trả lời. Cầm điện thoại, anh bấm một dãy số.

“Vâng, tổng giám đốc?” – Trợ lý ngoài đầu dây lập tức bắt máy.

“Thông báo với toàn công ty: kể từ hôm nay, cô Lâm Thiên Nghi không còn là trợ lý. Cô ấy là người phụ nữ của tôi. Ai dám đụng vào cô ấy, tức là đụng đến tôi.”

“… Dạ? Tổng giám đốc, anh… anh muốn tôi thông báo nội bộ hay công khai?”

“Công khai.” – Anh dứt khoát – “Treo thông báo ở toàn bộ sảnh tầng 1 và phòng họp lớn. Gửi nội bộ cho tất cả các bộ phận. Và thêm một dòng: mọi hành động công kích, mỉa mai hoặc đụng chạm Lâm Thiên Nghi đều sẽ bị sa thải.”

“…… Dạ, tôi hiểu rồi ạ.”

Click.

Cô ngồi đơ tại chỗ, ly sữa suýt rơi khỏi tay.

“Anh… anh điên rồi hả?”

“Không.” – Anh nhìn thẳng – “Anh nghiêm túc. Em là của anh. Anh không thích phải giấu giếm.”

“Nhưng… nhưng như vậy thì cả công ty…”

“Càng tốt.” – Anh ghì nhẹ cằm cô – “Cả công ty sẽ biết em không còn là nhân viên. Em là người phụ nữ tôi yêu.”

Yêu?

Cô tròn mắt.

Anh cười khẽ, hôn lên môi cô như đóng dấu xác nhận.

“Chuẩn bị đi. Hôm nay, em đến công ty với tư cách mới. Và anh sẽ đón em… bằng xe riêng.”