Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 11: Cửa xe mở ra, công ty dậy sóng

Chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng dừng lại trước cửa chính trụ sở Tập đoàn Hoắc Thị. Từ xa, nhân viên đã rầm rộ xì xào khi thấy biển số VIP quen thuộc của tổng giám đốc.

“Ôi trời, tổng giám đốc đến kìa!”

“Xe riêng đấy! Nhưng hôm nay sớm quá nhỉ?”

“Khoan… ghế phụ có người! Có người đi cùng kìa!”

Cửa xe mở.

Tài xế bước xuống trước, vòng qua mở cửa ghế phụ.

Một đôi chân trắng muốt thò ra từ chiếc váy công sở thanh lịch. Tiếp đó là dáng người nhỏ nhắn, tóc buộc cao, tay cầm túi xách hàng hiệu… nhưng gương mặt thì ai cũng nhận ra — Lâm Thiên Nghi.

Cô bước xuống, mặt hơi cúi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ bình thản.

Phía sau, cửa ghế sau mở.

Hoắc Lâm Dạ bước ra, chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, gương mặt lạnh lùng, cao ngạo thường ngày… giờ mang theo chút ấm áp hiếm có khi nhìn về phía cô gái nhỏ đi trước mình.

Họ cùng bước vào công ty.

Toàn bộ nhân viên đứng hai bên hành lang tầng trệt... sững sờ.

Người thì há hốc, người thì đỏ mặt vì ghen, người thì rút điện thoại ra chụp lén.

"Chẳng lẽ... là thật?"

"Thông báo sáng nay là thật sao?"

"Ôi mẹ ơi! Cô ta chính là người phụ nữ của tổng giám đốc sao?!"

Thiên Nghi bước đi mà hai chân như muốn nhũn ra. Phía sau, Hoắc Lâm Dạ bước sát theo, ánh mắt lướt qua từng cái nhìn tọc mạch. Cứ ánh mắt nào dừng lại quá lâu vào cô, là anh đều ném lại bằng một ánh nhìn lạnh đến thấu xương.

Họ đi thẳng vào thang máy VIP.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cửa thang máy đóng lại.

Cô chưa kịp thở phào thì đã bị kéo vào lòng, đập trúng lồng n.g.ự.c rắn chắc.

“Em đi đứng kiểu gì mà run vậy?” – Anh trầm giọng hỏi, tay siết eo cô.

“Em đang đi làm mà… chứ đâu phải đi đóng phim truyền hình đâu…”

Anh bật cười khẽ, ngón tay nâng cằm cô lên:

“Thế em không thấy mình chính là nữ chính à?”

“Anh còn chưa thấy em muốn chui xuống đất vì xấu hổ…” – Cô lẩm bẩm, mặt đỏ như gấc.

Anh không nói nữa, chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cô.

Ding!

Thang máy mở ra.

Tầng 66 — toàn bộ nhân viên đều ngẩng đầu.

Nhưng lần này, không ai dám xì xào.

Vì họ vừa nhận ra… người phụ nữ bước ra từ thang máy với tổng giám đốc Hoắc, chính là người mà hôm qua, anh tuyên bố sẽ sa thải bất kỳ ai động chạm.

Phòng họp nội bộ.

Giám đốc các phòng ban họp gấp.

Minh Triết – người từng mời Thiên Nghi đi ăn – ngồi lặng lẽ, gương mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Người của phòng truyền thông ngập ngừng hỏi:

“Chúng ta… có nên ra văn bản điều chỉnh quy trình tiếp cận tổng giám đốc không ạ? Vì hiện tại, không ai dám lên tầng 66 nữa…”

Minh Triết gật đầu, nhưng không trả lời.

Chỉ có anh biết — ánh mắt Hoắc Lâm Dạ nhìn cô gái đó… không phải nhất thời. Mà là thật lòng. Mà cũng thật nguy hiểm. Một khi anh ta đã xác định ai là của mình… cả thế giới đều phải tránh xa.