Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 9: Penthouse, hơi rượu và… lời tuyên bố sở hữu
Cửa mở.
Thiên Nghi đứng đó – chiếc váy lụa đen mảnh mai ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn, tóc xõa nhẹ sau vai, gương mặt mang vẻ bối rối như chú thỏ lạc vào hang sói. Cô chưa từng bước chân vào một nơi xa hoa thế này. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, ánh đèn vàng dìu dịu, sàn gỗ bóng loáng trải dài đến tận cửa kính hướng ra thành phố đêm rực rỡ ánh đèn.
Và chính giữa căn hộ…
Hoắc Lâm Dạ đang đứng, một tay cầm ly rượu, tay còn lại đút túi quần, áo sơ mi đen cài hờ hai nút trên. Đôi mắt anh lướt qua cô một lượt — chậm rãi, nóng bỏng, sắc bén như thể đang xé toạc lớp vải lụa mỏng trên người cô bằng ánh nhìn.
“Đến trễ ba phút.” – Anh nhấp rượu, giọng khàn nhẹ.
“Em… đứng dưới nhà hơi lâu…” – Cô lí nhí.
“Vì phân vân có nên lên hay không?”
Cô im lặng, ánh mắt bối rối.
Anh đặt ly xuống bàn, bước về phía cô. Từng bước chân trầm ổn vang lên khẽ khàng như tiếng trống trận. Khi chỉ còn cách cô nửa bước, anh dừng lại.
Ngón tay thon dài đưa lên, chạm vào quai váy mỏng manh của cô.
“Váy đúng ý tôi. Còn phần ‘không áo lót’…”
Cô đỏ mặt, gật khẽ.
Bàn tay anh siết lấy eo cô, kéo cô sát vào lòng. Ánh mắt ấy giờ đây không còn là tổng giám đốc cao cao tại thượng nữa — mà là một người đàn ông đang đói khát, khao khát người phụ nữ đứng trước mặt mình một cách không thể kiềm chế.
“Em có biết…” – Anh cúi xuống, thì thầm bên tai – “Tôi đã tưởng tượng cảnh em mặc váy thế này ngồi trên đùi tôi suốt cả buổi họp cổ đông chiều nay.”
“Anh… đúng là…” – Cô nghẹn giọng, mặt nóng bừng.
“Ừ. Tôi là ác ma. Nhưng là ác ma của riêng em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không đợi thêm một giây nào, anh cúi đầu hôn lên môi cô. Nụ hôn sâu như nuốt trọn, như muốn nghiền nát cả lý trí và sự kháng cự cuối cùng của cô. Tay anh vòng ra sau kéo mạnh, khiến cơ thể mềm mại dính chặt vào anh như hai mảnh ghép nóng bỏng.
Váy tuột.
Hơi rượu trượt qua cổ cô, chảy dài xuống giữa khe ngực…
“Ưm… anh…!”
“Yên nào. Tôi cần nếm em… trước khi điên vì nhịn.”
Cô bị nhấc bổng, đặt xuống chiếc ghế sofa dài cạnh cửa sổ kính. Đèn tắt.
Chỉ còn ánh sáng thành phố hắt vào — mờ ảo, rực rỡ, m.ô.n.g lung.
Cô rên nhẹ. Anh thì thầm.
"Rên nhỏ thôi. Nhưng đủ để tôi biết… em thích."
Từng mảnh vải rơi xuống nền sàn lạnh.
Cơ thể họ quấn lấy nhau trong đêm dài không lối thoát. Mỗi lần anh hôn lên da thịt cô, là mỗi lần cô thấy bản thân tan chảy, từng lớp phòng ngự bị xé nát… chỉ còn lại những tiếng thở gấp, những hơi thở nóng rực, và tiếng gọi tên nhau trong bản giao hưởng nhục cảm cháy bỏng.
Cho đến khi…
Anh thì thầm bên tai cô – không còn là giọng đùa cợt, mà là sự tuyên bố lạnh lùng, chắc nịch và đầy quyền lực:
"Từ giờ phút này, em không còn là trợ lý của tôi."
Cô ngước mắt đầy hoang mang: “Gì cơ…?”
“Em là người phụ nữ của tôi. Không lương, không chức vụ. Nhưng có đặc quyền… chiếm lấy cả tôi.”
Cô chưa kịp phản ứng thì anh đã cúi xuống, đánh dấu thêm một lần nữa.
Đêm đó… là đêm mà cô biết: bước vào đời anh, không có đường lui.