Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 12: Ghen… là khi em vừa bước ra đã lọt vào mắt kẻ khác

Tối hôm đó, Thiên Nghi đứng trước gương, ngẩn ngơ nhìn mình trong bộ váy lụa xanh ôm sát. Lưng váy xẻ sâu, hai bên vai trần lộ ra làn da trắng mịn. Cô chưa từng mặc kiểu váy này – vừa quyến rũ, vừa thanh lịch – nhưng đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải ngoái nhìn.

Phía sau, giọng nam trầm ấm vang lên:

“Cởi ra.”

“Gì cơ?” – Cô giật mình quay lại, thấy Hoắc Lâm Dạ đang khoanh tay đứng tựa vào cửa.

“Cởi ra. Đổi bộ khác.”

“Vì sao?”

“Vì nó đẹp. Đẹp đến mức... tôi không muốn ai ngoài tôi được nhìn thấy.”

Cô bật cười, bước lại gần, kéo tay anh:

“Anh nói như thể sẽ giấu em dưới gầm bàn suốt bữa tiệc vậy.”

“Cũng là một ý hay.” – Anh cúi đầu, thì thầm bên tai cô – “Nhưng tiếc là đêm nay… anh phải để em lộ diện.”

“Với vai trò gì?”

“Với tư cách là người phụ nữ của Hoắc Lâm Dạ.”

20:00 – Khách sạn 5 sao – Hội nghị thượng lưu doanh nhân

Sảnh tiệc lung linh ánh đèn. Những người đàn ông trong vest lịch lãm, các quý cô xinh đẹp trong váy dạ hội sang trọng. Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên giữa tiếng cụng ly và những câu chúc tụng.

Cánh cửa lớn bật mở.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cặp đôi bước vào.

Hoắc Lâm Dạ – tổng giám đốc Tập đoàn Hoắc Thị, lạnh lùng, quyền lực, nhưng ánh mắt lại không rời người con gái bên cạnh.

Lâm Thiên Nghi – người từng là cô trợ lý “gái quê” chật vật, giờ đang khoác tay tổng tài bá đạo, bước đi như nữ hoàng giữa rừng ánh mắt ngỡ ngàng và ghen tức.

“Tổng giám đốc Hoắc… đi cùng bạn gái à?”

“Chắc là người mới… chưa từng thấy xuất hiện trước đây…”

“Không, cô ấy là người từng làm trợ lý cho anh ấy đó! Ghê gớm thật!”

Mặc kệ lời xì xào, Hoắc Lâm Dạ chỉ siết tay cô chặt hơn, nhẹ nhàng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Bỏ ngoài tai. Chỉ nhìn anh là đủ.”

Thiên Nghi ngước nhìn anh, khẽ gật đầu.

Tiệc bắt đầu. Cô được dẫn đến gặp vài đối tác thân cận của anh. Ai cũng lịch sự, nhưng rõ ràng… ánh mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên.

Và rồi… điều không mong đợi xảy ra.

Minh Triết xuất hiện.

Anh mặc vest xanh đậm, không kém phần khí chất. Ánh mắt anh lướt qua cô – không lạnh, cũng chẳng vui – chỉ là… sâu lắng.

“Chào tổng giám đốc. Chào cô Thiên Nghi.” – Anh mỉm cười, lịch sự gật đầu.

“Chào giám đốc Minh.” – Cô khẽ đáp.

Bàn tay anh đưa ra – lịch thiệp, đúng chuẩn mời gọi:

“Cô Thiên Nghi, nếu không phiền… cho phép tôi được mời cô một điệu waltz?”

Cả sảnh tiệc chững lại.

Hoắc Lâm Dạ… im lặng.

Thiên Nghi nuốt khan. Cô chưa kịp trả lời thì…

Tách!

Bàn tay của cô bị ai đó giữ lấy – mạnh nhưng không đau. Là Hoắc Lâm Dạ.

Anh quay sang Minh Triết, giọng trầm khàn nhưng không giấu nổi lửa trong mắt:

“Cô ấy không biết nhảy. Và nếu muốn học, tôi sẽ dạy.”

Minh Triết nhướn mày: “Tôi chỉ muốn thể hiện sự chào đón đến bạn gái của sếp thôi. Không có ý gì khác.”

“Nhưng tôi có.” – Hoắc Lâm Dạ gằn giọng – “Ý rất rõ. Đừng để tôi phải nhắc lại luật cũ: đụng vào cô ấy... là đụng vào tôi.”

Bầu không khí trong sảnh trở nên căng như dây đàn.

Thiên Nghi kéo tay anh nhẹ: “Anh đừng làm lớn chuyện…”

Anh cúi xuống, mắt nhìn thẳng vào cô, giọng khẽ mà sắc:

“Em không thấy sao? Chỉ cần em xuất hiện… đã có kẻ muốn chạm vào rồi.”