Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 14: Một căn phòng, hai người đàn ông, và cuộc chiến không lời

Phòng họp tầng 18 – khu làm việc của giám đốc dự án quốc tế.

Lâm Thiên Nghi đứng trước bàn họp dài, tay ôm tập tài liệu dày, trong lòng như có trăm con chuột chạy loạn. Bên cạnh là Minh Triết – vẫn là phong thái lịch thiệp thường thấy, áo sơ mi trắng vừa vặn, tay áo xắn lên để lộ cổ tay đeo đồng hồ bạc sáng loáng, và ánh mắt sâu như hồ nước tĩnh lặng.

“Cô không cần căng thẳng như vậy.” – Anh nhẹ giọng.

“Em... không nghĩ sẽ được chuyển về đây...” – Cô lí nhí.

“Không phải được.” – Anh mỉm cười – “Mà là bị chuyển.”

Cô sững người.

Anh nhìn cô chằm chằm, giọng không còn nhẹ nhàng như ban đầu:

“Cô có nghĩ vì sao tôi lại đích thân yêu cầu cô về đội dự án quốc tế không?”

“Vì... em từng hỗ trợ vài dự án dịch thuật?”

“Không.” – Anh gõ nhẹ mặt bàn – “Vì cô là người duy nhất... khiến Hoắc Lâm Dạ mất kiểm soát.”

Cô nghẹn giọng, đứng đơ tại chỗ.

Minh Triết bước đến gần hơn, ánh mắt không giấu giếm:

“Tôi đã từng nghĩ, anh ta không biết rung động. Nhưng rồi cô đến.”

“Giám đốc Minh…”

“Cô không cần trả lời.” – Anh cắt lời – “Tôi chỉ muốn cô hiểu: từ giờ, tôi là người trực tiếp giám sát cô trong 3 tháng. Trong không gian làm việc riêng. Với quyền quản lý đặc biệt. Và tôi sẽ tận dụng từng giây… để khiến Hoắc Lâm Dạ phải hối hận vì xem thường tôi.”

Cô lùi nửa bước, định phản bác thì…

Cạch!

Cửa phòng bật mở mạnh.

Hoắc Lâm Dạ đứng ngay cửa, sắc mặt tối như bầu trời giông. Áo sơ mi đen bó sát, cà vạt lỏng, đôi mắt như có lửa khi quét qua Minh Triết… rồi dừng lại nơi Thiên Nghi.

“Cô ra ngoài.” – Anh nói, không nhìn cô mà nhìn thẳng Minh Triết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em…” – Cô ấp úng.

“Ra. Ngoài.” – Giọng anh trầm, cứng rắn, không cho phép từ chối.

Cô đành cúi đầu, khép cửa bước ra.

Bên trong, hai người đàn ông đối diện nhau.

Một người như lửa – nóng, dữ dội, sẵn sàng thiêu rụi tất cả.

Một người như nước – lạnh, âm thầm, nhưng có thể ngấm vào tận đáy sâu.

Minh Triết nhếch môi, không hề tỏ ra bị lép vế.

“Anh đến đây để gì? Đòi lại người phụ nữ của mình?”

“Không.” – Hoắc Lâm Dạ bước đến, tay chống lên bàn, giọng trầm như gầm – “Tôi đến để nhắc anh rằng: người tôi yêu… không phải quân bài để anh thách thức tôi.”

“Vậy anh có dám đánh đổi cô ấy… để giữ lấy quyền lực không?”

Ánh mắt Hoắc Lâm Dạ thoáng tối.

Minh Triết bật cười:

“Cô ấy là điểm yếu của anh. Còn tôi... sẽ dùng chính điểm yếu đó để khiến anh rơi khỏi ngôi vương.”

“Tôi từng tha cho anh một lần, Minh Triết. Nhưng lần này…”

Anh dừng lại, mắt bốc lửa:

“Tôi sẽ khiến anh phải rời khỏi Hoắc Thị. Vĩnh viễn.”

Cùng lúc đó, ở hành lang.

Thiên Nghi đứng bên ngoài, nghe tiếng va nhẹ bên trong, trái tim co thắt.

Họ vì mình… mà đối đầu nhau thật sao?

Cô bối rối quay lưng rời khỏi, không biết rằng từ giây phút bước chân ra khỏi căn phòng đó… cô không còn đơn giản là người đứng giữa hai người đàn ông nữa.

Mà đã chính thức… trở thành tâm điểm của một cuộc chiến quyền lực không khoan nhượng.