Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 15: Em chọn cách… rút lui

Buổi chiều, tầng cao nhất của Tập đoàn Hoắc Thị vắng lặng lạ thường.

Lâm Thiên Nghi đứng trước cửa phòng tổng giám đốc, tay nắm chặt mảnh giấy được gấp gọn trong túi áo. Cô hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh.

Cốc, cốc.

“Vào đi.” – Giọng nam trầm trầm quen thuộc vang lên.

Cô bước vào. Hoắc Lâm Dạ đang ngồi quay lưng về phía cô, ánh sáng hoàng hôn hắt vào qua tấm kính lớn phía sau khiến bóng dáng anh như bị nhuộm đỏ – cô độc, lạnh lẽo, nhưng vẫn toát ra thứ quyền lực đầy cuốn hút.

Anh không quay lại. Cô mở lời trước.

“Em… muốn nói chuyện.”

“Anh cũng đang đợi em.”

Cô tiến lại gần, đặt tờ giấy xuống bàn.

Anh liếc nhìn. Là đơn xin rút khỏi dự án đặc biệt – chính thức cắt đứt vị trí trợ lý kiêm giám sát của cô.

“Em không muốn làm cùng Minh Triết?” – Anh hỏi, giọng đều đều.

Cô lắc đầu. “Không phải vì anh ta.”

“Vì anh?”

“… Vì chính em.” – Cô cắn môi – “Em không muốn trở thành nguyên nhân khiến anh và anh ta đối đầu.”

Anh đứng dậy, bước lại gần, đôi mắt sắc bén khóa lấy ánh nhìn của cô.

“Em nghĩ… nếu em rút lui, mọi thứ sẽ ổn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Em không biết. Nhưng em biết, nếu cứ tiếp tục… anh sẽ bị kéo vào những cuộc chơi quyền lực mà lẽ ra không cần phải có.”

“Anh không quan tâm đến mấy trò đó.” – Anh nhấn mạnh.

“Nhưng em quan tâm!” – Cô bật thốt, mắt đỏ hoe – “Em không muốn mình là gót chân Achilles của anh. Em sợ… sẽ trở thành điểm yếu khiến anh bị tổn thương.”

Anh khựng lại.

Lần đầu tiên, cô thấy ánh mắt người đàn ông ấy… không phải lạnh lùng, cũng chẳng giận dữ. Mà là… vỡ vụn.

“Anh tưởng em là người duy nhất không sợ quyền lực của anh.” – Anh cười khẽ, giọng khàn – “Không ngờ… em cũng chọn cách rời đi.”

“Không phải vì sợ.” – Cô nghẹn giọng – “Mà vì yêu.”

Không khí đông đặc.

Một lúc sau, anh cúi đầu, đặt tay lên vai cô, giọng trầm hẳn:

“Nếu em rút lui… thì phải chấp nhận một điều.”

“Điều gì?”

“Anh sẽ không tha thứ.” – Anh siết nhẹ – “Không tha cho kẻ nào chạm vào em… dù chỉ bằng ánh mắt.”

“Nhưng em sẽ không còn là của anh nữa…”

Anh ghé sát tai cô, thì thầm như một lời nguyền:

“Lâm Thiên Nghi, dù em có trốn ở đâu, làm gì, đứng ở vị trí nào… em vẫn là người phụ nữ của Hoắc Lâm Dạ. Mãi mãi.”

Cô bước ra khỏi phòng làm việc, nước mắt lăn dài.

Anh không giữ cô lại.

Nhưng cô biết… đó là lần đầu tiên trái tim lạnh lùng kia bị chính cô… bóp nghẹt đến nghẹn thở.