Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 16: Sân bay – nơi em định rời đi, anh lại đến để giữ lại

Ba tuần trôi qua kể từ hôm Lâm Thiên Nghi đặt lá đơn lên bàn Hoắc Lâm Dạ.

Cô không còn xuất hiện ở tầng 66. Không còn là cái tên bị bàn tán. Cũng không còn là người bước xuống từ xe Rolls-Royce mỗi sáng.

Cô đã trở lại với vai trò một nhân viên tầm thường – thậm chí còn ít giao tiếp hơn trước. Những ngày đó, cô im lặng, anh cũng không liên lạc. Mọi thứ… như thể chưa từng bắt đầu.

Chỉ là… đêm nào cô cũng nằm mơ thấy anh.

Và sáng nào, anh cũng nhìn ghế trống phía đối diện trong phòng làm việc, nơi từng là vị trí dành cho cô, rồi lại tiếp tục ký giấy tờ với ánh mắt không còn sinh khí.

Ngày hôm đó – 10:25 sáng – Sân bay quốc tế Tân Thành

Thiên Nghi kéo vali, tay cầm vé máy bay đi Singapore. Một chương trình học ngắn hạn – là cơ hội để cô rời xa mọi thứ, lấy lại cân bằng, và… tránh xa người đàn ông có thể phá vỡ trái tim cô chỉ bằng một cái nhìn.

“Chỉ một tháng thôi.” – Cô tự nhủ.

Chỉ một tháng, để cô thử biết cảm giác sống mà không bị chi phối bởi anh.

Chỉ một tháng… để quên đi.

Cùng lúc đó – tại Tập đoàn Hoắc Thị

“Cô ấy đi sân bay rồi sao?” – Hoắc Lâm Dạ siết chặt điện thoại, đứng bật dậy.

Trợ lý lí nhí: “Dạ… thư ký bên phòng nhân sự nói cô Lâm Thiên Nghi đăng ký nghỉ phép một tháng. Sáng nay đã check-in…”

Anh không nói gì, chỉ xoay người bước nhanh ra thang máy. Không tài xế. Không bảo vệ. Không lịch trình.

Chỉ có một thứ trong đầu anh: “Cô ấy định rời đi… mà không cho tôi biết?”

10:55 – Sảnh chờ sân bay

Thiên Nghi vừa gửi hành lý xong, đang ngồi đợi ở ghế chờ.

Tai đeo headphone, mắt nhìn bảng thông báo, cố gắng gạt bỏ tiếng nói trong đầu:

“Anh ấy sẽ không đến.”

“Mình đã chọn cách rời đi. Anh ấy sẽ không giữ lại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng…

Một bàn tay siết lấy cổ tay cô. Mạnh nhưng không đau.

Cô giật mình quay lại.

Hoắc Lâm Dạ.

Anh thở gấp, trán lấm tấm mồ hôi. Nhưng ánh mắt thì vẫn như lửa cháy âm ỉ – đen, sâu, và không cho phép cô trốn thoát.

“Anh… sao anh lại ở đây?” – Cô lắp bắp, tay run.

“Vì em.” – Anh trả lời gọn.

“Em chỉ đi học một tháng thôi mà…”

“Một tháng, ba mươi đêm. Với anh, như cả một năm.” – Anh nói, giọng khàn đặc vì gấp gáp.

“Em… cần thời gian…”

“Vậy thì để anh đi cùng.”

Cô sững sờ.

Anh bước lại gần, ánh mắt đầy quyết tâm:

“Em không cần trốn nữa. Em không phải là điểm yếu của anh. Em là động lực. Là người duy nhất khiến trái tim anh còn biết đau, biết sợ mất.”

“Nhưng…”

“Không nhưng gì nữa.” – Anh cúi sát, thì thầm bên tai cô – “Em mà đi… thì anh cũng đi. Em có thể trốn tình yêu này… nhưng đừng mong thoát khỏi anh.”

Ding! – Loa phát thanh gọi tên chuyến bay.

Cô đứng lặng.

Anh không ép. Chỉ nhìn cô, mắt không rời.

Và rồi… cô buông vé máy bay, bước thẳng vào vòng tay anh. Không nói. Chỉ khóc.

Anh siết chặt lấy cô, hôn lên đỉnh đầu cô một cách dịu dàng:

“Chúng ta về nhà. Tối nay, anh sẽ yêu em… như thể chưa từng rời xa.”