Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 17: Hôn em… đến khi không còn đường để chạy

Penthouse 88 – 20:14 PM

Không gian vẫn là mùi đàn hương quen thuộc. Nhưng không khí… không còn là của những đêm lửa cháy chỉ vì chiếm hữu.

Lần này, là vì nhớ.

Hoắc Lâm Dạ khẽ đẩy cửa, tay nắm lấy cổ tay Lâm Thiên Nghi, kéo cô vào trong. Không mạnh. Không vội. Nhưng ánh mắt thì như thể đã ôm cô từ lúc gặp lại ở sân bay đến tận bây giờ.

Cửa đóng lại.

Một tiếng “cạch” vang khẽ… nhưng khiến tim cô run rẩy.

Cô lùi một bước, lưng đụng vào cánh cửa. Anh vẫn đứng trước mặt cô, không nói gì, chỉ nhìn. Nhìn đến mức cô cảm thấy bản thân như đang bị bóc trần, không che giấu được gì.

“Ba tuần… em ngủ được mấy tiếng mỗi đêm?” – Giọng anh trầm thấp vang lên.

“Em…”

“Anh thì không ngủ được.” – Anh bước lại gần – “Anh nhớ em đến phát điên.”

Cô ngước lên, vừa định mở lời thì anh cúi đầu, hôn cô.

Không nhẹ. Không hỏi. Không cho phép từ chối.

Là nụ hôn của một kẻ đã nhịn đủ.

Tay anh giữ gáy cô, siết nhẹ. Môi anh cắn lấy môi dưới của cô như trừng phạt. Rồi lại cuồng nhiệt, như muốn tìm lại từng hơi thở cô đã mang đi suốt ba tuần qua.

“Ưm… anh… chậm lại một chút…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Không.” – Anh khàn giọng, hơi thở gấp gáp – “Em rời đi đủ lâu rồi. Giờ đến lượt anh giữ em lại.”

Anh bế cô lên, bước thẳng vào phòng ngủ, chân đá cửa đóng sầm lại phía sau.

Cô nằm trên giường, tóc rối, váy lệch. Anh nhìn cô dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, đôi mắt sẫm màu như dìm cô trong biển nóng rực.

“Anh không cần em nói yêu. Không cần em hứa ở lại. Chỉ cần em… đừng chạy nữa.”

Cô đưa tay lên chạm má anh – gương mặt góc cạnh, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, và… nỗi đau được che đậy quá kỹ.

“Em đâu có chạy…” – Cô thì thầm – “Chỉ là em muốn biết, khi quay lại… anh có còn đợi em không.”

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô, đẩy cô xuống giường, thì thầm ngay bên tai:

“Anh không đợi em.”

“…”

“Anh săn đuổi em.”

Quần áo rơi lả tả trên sàn gỗ. Hơi thở rối loạn. Những tiếng rên khẽ bật ra trong cổ họng, hòa cùng tiếng môi va vào da, da hòa vào da. Mỗi lần anh lướt môi xuống cổ cô, cô lại bật lên tiếng nức nở đầy thỏa mãn. Mỗi lần anh siết chặt eo cô, cả người cô như mềm ra, tan chảy.

“Anh… yêu em.” – Anh khẽ thì thầm, trán chạm trán cô – “Nên mới không dám ép em. Nhưng giờ… em về rồi. Em sẽ không đi đâu nữa.”

Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, nước mắt lăn xuống.

“Em không đi đâu nữa…”

Cơ thể họ hòa làm một lần nữa. Không còn là chiếm hữu.

Mà là yêu.

Yêu đến mức chỉ cần lỡ rời đi… cả hai đều nghẹn thở.