Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 19: Cầu hôn và… email từ địa ngục

Lâm Thiên Nghi ngồi c.h.ế.t lặng.

Chiếc nhẫn nằm gọn trong lòng bàn tay, lấp lánh ánh xanh lam như đôi mắt anh khi thì thầm "làm vợ anh".

Không có pháo hoa.

Không có tiếng vỗ tay hay dàn nhạc.

Nhưng giây phút ấy, cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập.

Rất lớn.

Rất nhanh.

Rất thật.

“Anh nghiêm túc chứ?” – Cô khẽ hỏi, giọng run.

“Rất.” – Anh nhìn cô, đôi mắt không còn vẻ bá đạo thường ngày, mà chỉ còn duy nhất một điều: chân thành.

“Nhưng…”

“Anh không muốn em trả lời ngay.” – Anh nhẹ nhàng cắt lời – “Anh chỉ muốn em biết… anh muốn giữ em, bằng tất cả những gì mình có. Danh phận. Quyền lực. Trái tim.”

Cô bật khóc.

Không cần nhiều lời nữa.

Cô gật đầu.

Và anh – không đợi thêm một giây – đeo nhẫn vào tay cô như thể sợ cô sẽ… biến mất một lần nữa.

Sáng hôm sau – Tập đoàn Hoắc Thị – 8:00 AM

Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn sau tin đồn “tổng tài cầu hôn trợ lý cũ” thì một tin khác… khiến cả công ty sốc đến á khẩu.

Một email nặc danh được gửi tới toàn bộ ban giám đốc và cổ đông cấp cao:

[TIÊU ĐỀ]: KHẨN – YÊU CẦU XEM XÉT LẠI THÂN PHẬN CỦA LÂM THIÊN NGHI

Kính gửi ban lãnh đạo,

Tôi là một cựu nhân viên từng làm việc tại chi nhánh miền Trung. Qua nhiều nguồn tin xác thực, tôi biết rõ rằng cô Lâm Thiên Nghi từng vướng vào một vụ việc mờ ám liên quan đến quỹ học bổng trong thời gian thực tập tại trường đại học T.

Nếu công ty để một người có quá khứ không minh bạch như vậy trở thành "phu nhân tương lai" của tổng giám đốc, liệu có phù hợp?

Xin vui lòng kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ đạo đức của cô Lâm trước khi để truyền thông bới móc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Ký tên: Một người từng tin tưởng Hoắc Thị.

[Kèm theo là 2 file ảnh mờ: một bảng điểm, một bản sao giấy triệu tập sinh viên]

Văn phòng Chủ tịch – 8:30 AM

Hoắc Lâm Dạ đứng trước màn hình lớn, đôi mắt lạnh băng nhìn từng dòng chữ hiện lên.

Thư ký run rẩy: “Chúng tôi… đang tra IP gửi mail, nhưng kẻ đó rất giỏi. Dùng địa chỉ quốc tế, xoá dấu vết trong 3 phút.”

“Thông báo họp khẩn toàn bộ cổ đông phụ trách truyền thông và luật sư. Ngay. Lập. Tức.”

“V… vâng ạ!”

Anh quay người, siết tay thành nắm đấm. Mắt không còn một chút ấm áp.

Tầng dưới – Thiên Nghi đứng giữa hành lang.

Tất cả ánh mắt nhìn cô như thể cô vừa là một ngôi sao nổi tiếng… vừa là một quả b.o.m sắp nổ.

“Có thật không?”

“Cô ấy bị điều tra ở trường à?”

“Từng dính vào quỹ học bổng? Mà giờ lại sắp thành bà tổng giám đốc…”

Cô đứng im. Không nói. Không phản bác.

Vì chính cô… cũng bị sốc.

Tối hôm đó – tại penthouse

Cô đứng bên cửa sổ, hai tay ôm chặt lấy ly trà đã nguội ngắt.

Hoắc Lâm Dạ bước đến từ phía sau, kéo cô vào lòng.

“Anh điều tra rồi.” – Anh nói – “Năm đó, quỹ học bổng bị cắt vì tài trợ bị lừa đảo. Em là người đứng ra bảo vệ nhóm sinh viên, không phải kẻ gian lận.”

“Nhưng giấy triệu tập…”

“Là do em từng đứng tên đề xuất kế hoạch, nên bị mời lên làm rõ. Em được minh oan rồi, Thiên Nghi à.” – Anh siết chặt cô – “Chuyện này… là ai đó đang cố phá vỡ chúng ta.”

Cô gật đầu, mắt rưng rưng.

“Em không sợ người đời nói. Em chỉ sợ… anh sẽ hoài nghi.”

Anh nâng cằm cô, ánh mắt nghiêm túc:

“Anh tin em. Nhưng kẻ đứng sau chuyện này… sẽ không còn được anh tha thứ.”