Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 20: Tin nhắn rò rỉ… và kẻ không còn đường lui
08:03 – Phòng bảo mật nội bộ – tầng B2 – Tập đoàn Hoắc Thị
Trên màn hình LED lớn, hàng loạt dòng mã lập trình chạy dọc như nước chảy.
Kỹ sư trưởng ngồi giữa, toát mồ hôi khi bấm tổ hợp lệnh cuối.
Ding!
Một tệp tin bật lên, hiển thị đúng tên file: PRIVATE_LOGS_#8801.
“Đây rồi.” – Kỹ sư lẩm bẩm, rồi phóng to màn hình. Mọi người cùng nhìn vào đoạn log tin nhắn nội bộ giữa hai địa chỉ được mã hóa.
Người gửi: 𝕏_Tri88
Người nhận: Unlisted_Admin
“Ảnh đã gửi. Kèm sơ yếu lý lịch cô ta.”
“Tốt. Nhắm đúng thời điểm đăng ký kết hôn sẽ gây tác động truyền thông mạnh nhất.”
“Chắc chắn sẽ lung lay vị trí của hắn. Đợi kết quả.”
“Lần này không thất bại nữa đâu. Hắn sẽ không giữ được cổ phần.”
[Ghi chú hệ thống: địa chỉ 𝕏_Tri88 xác thực là thiết bị thuộc tài khoản phó giám đốc Minh Triết]
Cả phòng nín thở.
Phòng làm việc của Hoắc Lâm Dạ – 08:30
Thư ký đặt bản in trước mặt anh, không dám nói lời nào.
Anh nhìn chăm chăm vào từng dòng, gương mặt không còn cảm xúc – như thể từng cơ gò má đã bị đóng băng.
“Là… hắn ta thật.” – Thư ký nuốt khan – “Minh Triết đã chủ động phát tán ảnh. Hắn còn gửi thư cho cổ đông với nội dung vu khống cô Lâm.”
Hoắc Lâm Dạ đứng dậy.
Không nói.
Không gào.
Không cầm điện thoại gọi cảnh sát.
Anh chỉ nhấc lấy áo khoác, giọng trầm như băng tan:
“Chuẩn bị. Họp khẩn toàn bộ hội đồng quản trị.”
10:00 – Phòng họp cấp cao – Tầng 30
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Minh Triết bước vào với vẻ mặt điềm nhiên. Nhưng khi thấy ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn mình như lưỡi d.a.o đang chĩa thẳng, anh chỉ hơi nhướn mày:
“Có vẻ… tôi là nhân vật chính hôm nay?”
Một vị cổ đông lớn hạ kính, đẩy một xấp hồ sơ về phía anh.
“Cậu có thể giải thích gì không, Minh Triết?”
Anh mở hồ sơ, lướt qua vài dòng, ánh mắt khựng lại ở đoạn tin nhắn rò rỉ.
Một giây.
Hai giây.
Rồi… anh ngẩng đầu, cười nhạt:
“Dù sao cũng không phủ nhận được nữa nhỉ?”
Một tiếng thì thầm vang lên.
Nhưng Hoắc Lâm Dạ thì im lặng. Anh chỉ lặng lẽ rút một văn bản từ trong tập hồ sơ của mình.
Đề xuất tước bỏ chức vụ Phó Giám Đốc – vĩnh viễn.
“Ký đi.” – Giọng anh vang lên, từng chữ lạnh lùng – “Đây là cách duy nhất để anh bước ra khỏi đây còn nguyên mặt mũi.”
Minh Triết nhìn tờ đơn, rồi nhìn anh.
“Chỉ vì một con bé đó, cậu đánh mất cả sự đề phòng ngày xưa.”
“Chính vì tôi đề phòng quá nhiều, nên mới mất em ấy một lần.” – Hoắc Lâm Dạ nhìn thẳng – “Và tôi không lặp lại sai lầm đó lần nữa.”
Minh Triết siết chặt tay, nhưng rồi… gật đầu.
“Kết thúc rồi.”
Tối hôm đó – penthouse
Thiên Nghi nằm trong vòng tay anh, nghe kể lại tất cả.
“Anh… thật sự tha cho anh ta?” – Cô ngập ngừng hỏi.
“Không.” – Anh khẽ siết eo cô – “Anh tha cho chính mình, vì đã để em bị kéo vào chuyện này.”
“Em không sao…” – Cô ngẩng đầu lên – “Chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau, em không sợ gì cả.”
Anh cười nhẹ, kéo cô sát vào ngực.
“Vậy thì từ ngày mai, chúng ta bắt đầu chuẩn bị hôn lễ. Anh không muốn để bất cứ ai có cơ hội chen vào một lần nữa.”
“Còn em…” – Cô thì thầm, hôn lên má anh – “Từ giờ, chỉ yêu một người duy nhất – là chồng em.”