Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 27: Điều kiện sống chung… và lời tuyên bố lạnh như băng
Biệt thự chính nhà họ Hoắc – Phòng trà cổ – 15:00 chiều
Bà Hoắc Nhã Lan ngồi uy nghi trong bộ sườn xám gấm thêu tay, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên qua người đối diện. Đối diện bà, Thiên Nghi mặc váy trắng đơn giản, mái tóc cột gọn, gương mặt điềm đạm đến lạ.
Không có tiếng chào hỏi xã giao. Cũng không có nụ cười gượng gạo.
Chỉ có tiếng pha trà, tiếng gió ngoài hiên và một áp lực ngột ngạt đến nghẹt thở.
“Cô thắng trong phiên tòa.” – Bà Hoắc cất lời, chậm rãi – “Nhưng thắng công lý… không có nghĩa cô xứng với gia tộc này.”
Thiên Nghi ngẩng đầu, không biện hộ, chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Cháu không đến đây để xin phép, mà để đối diện với sự thật.”
Bà Hoắc nhếch môi:
“Giỏi. Vậy tôi cũng không vòng vo.”
Bà đẩy một phong bì sang phía cô.
“Trong này là bản thỏa thuận sống chung. Nếu cô muốn tiếp tục danh phận ‘vợ Hoắc Lâm Dạ’, thì phải chấp nhận điều kiện duy nhất này.”
Thiên Nghi mở ra – mắt cô thoáng run rẩy
“Rút khỏi mọi vị trí công việc, xóa tên khỏi mọi dự án, không được xuất hiện cùng Lâm Dạ trên truyền thông, không phát ngôn trước công chúng, sống kín đáo và chỉ xuất hiện khi có yêu cầu từ gia tộc Hoắc. Trong vòng hai năm, nếu không sinh con, sẽ phải ký đơn ly hôn vô điều kiện.”
Cô gấp tờ giấy lại. Đặt lên bàn.
“Ý bà là… biến cháu thành một cái bóng?”
“Là bảo vệ Lâm Dạ.” – Giọng bà vẫn đều đều – “Nó không thể là người thừa kế nếu lấy một cô vợ… có quá khứ ồn ào, từng bước lên từ tỉnh lẻ, từng dính tin đồn bê bối.”
Thiên Nghi siết chặt tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Còn tình yêu của anh ấy thì sao?”
“Yêu không đủ để chống lại cổ phần, hội đồng quản trị và di sản tỷ đô.” – Bà đáp, không một chút do dự – “Nếu cô thực sự yêu nó… hãy lùi lại. Đó mới là hy sinh lớn nhất.”
Tối hôm đó – tại penthouse
Lâm Dạ ngồi trên ban công, ly rượu vang sóng sánh trong tay. Thiên Nghi bước ra sau, im lặng.
Cô đặt bản thỏa thuận lên bàn.
Anh quay sang, nhíu mày:
“Bà ấy đưa cái này?”
“Phải.”
“Em định ký à?”
Cô không trả lời. Chỉ ngồi xuống cạnh anh, ngửa mặt nhìn lên bầu trời.
“Anh từng nói yêu em bất chấp, nhưng anh không phải người bình thường. Anh có cả một đế chế đằng sau lưng.”
“Và anh cũng từng nói…” – Anh nghiêng đầu, thì thầm – “Nếu buộc phải chọn giữa đế chế đó… và em… anh sẽ chọn…”
“Đừng.” – Cô cắt lời, cười buồn – “Em không muốn anh chọn. Em chỉ muốn anh… giữ được chính mình.”
23:00 đêm – phòng làm việc của Lâm Dạ
Anh ngồi một mình, trước mặt là hai thứ: tập hợp các điều khoản tài chính liên quan đến quyền thừa kế… và bản đăng ký chuyển nhượng toàn bộ cổ phần sang tên người khác.
Ánh mắt anh sáng rực trong bóng tối.
Một nụ cười lạnh lẽo hiện lên.
“Nếu họ không muốn cô ấy trở thành người của Hoắc gia… vậy thì Hoắc gia sẽ không còn là của tôi.”