Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 29: Kẻ trở về từ bóng tối… và bí mật m.á.u mủ nhà họ Hoắc
Biệt thự Hoắc gia – phòng chứa hồ sơ cũ
Tiếng lật giấy khô khốc vang lên trong căn phòng lạnh lẽo.
Bà Hoắc Nhã Lan đứng trước giá tài liệu, đôi tay run run lật lại tập hồ sơ ghi tên: “Nguyễn Đình Vũ – hồ sơ tuyệt mật – năm 2003.”
Hình ảnh một người đàn ông với đôi mắt sắc lạnh, đường nét gương mặt rất quen thuộc, như được sao y từ… Hoắc Lâm Dạ.
Bà nhắm mắt. Ký ức cũ ùa về.
20 năm trước
Nhã Lan – khi đó vẫn là thiếu phu nhân Hoắc gia – trong một chuyến công tác ngắn tại Pháp đã gặp một người đàn ông mang tên Vũ Nguyễn, giáo sư ngành sinh học phân tử, tài hoa và đầy mị lực.
Họ có một thời gian ngắn bên nhau – đầy đam mê, cấm đoán, và… sai trái.
Khi bà trở về nước, phát hiện mình mang thai. Nhưng vì dòng m.á.u Hoắc thị không cho phép vết nhơ, bà đã ép bản thân phủ nhận tất cả và tuyên bố đứa bé là con hợp pháp với chồng bà.
Đứa bé ấy… chính là Hoắc Lâm Dạ.
Trở về hiện tại – tại một căn penthouse xa hoa, ngoại ô Tân Thành
Nguyễn Đình Vũ nhấp ly rượu vang đỏ, nhìn tấm ảnh của Hoắc Lâm Dạ trên màn hình.
Ánh mắt ông ta sâu hút, giọng khẽ lẩm bẩm:
“Cuối cùng… mày cũng quay về đúng chỗ mày thuộc về, con trai.”
Cánh cửa phía sau mở ra. Một người đàn ông trẻ bước vào – gương mặt lạnh, xương quai hàm sắc như dao, và ánh nhìn… ngập tràn hận thù.
“Cha, kế hoạch tiến hành như cũ?”
Vũ gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Phải. Hoắc Lâm Dạ sẽ trở thành vật hy sinh. Và mẹ nó – người đã phản bội cả hai cha con ta – sẽ phải trả giá bằng thứ bà ta trân trọng nhất: danh dự Hoắc gia.”
Tối hôm đó – tại căn hộ Thiên Nghi
Lâm Dạ vừa tắm ra, trên người chỉ quấn khăn tắm, thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
Anh mở cửa – người đứng đó là bà Hoắc.
Mặt bà tái nhợt, tay siết chặt một bì thư dày cộm.
“Chúng ta cần nói chuyện. Không phải với tư cách mẹ con, mà là giữa một người đàn bà từng mắc sai… và đứa con có quyền biết sự thật.”
15 phút sau – trong phòng khách
Thiên Nghi ngồi bên cạnh, lặng im như thể nắm tay anh là cách duy nhất giữ bình tĩnh.
Bà Hoắc nhìn Lâm Dạ, nghẹn giọng:
“Con không phải là con ruột của ba Hoắc.”
Anh đứng dậy, siết chặt tay:
“Ý mẹ là gì?”
“Người đã sinh ra con… là mẹ.” – Bà dằn từng tiếng – “Nhưng người đàn ông đã cho con máu… là Nguyễn Đình Vũ.”
Không khí c.h.ế.t lặng.
“Ông ta… là người đang nhận cổ phần từ con.”
Lâm Dạ bật cười – khan đặc.
“Vậy là… con trao tất cả vào tay một người xa lạ… chính là cha ruột mình?”
“Không phải người xa lạ.” – Giọng bà cay đắng – “Là kẻ từng muốn hủy diệt cả Hoắc gia. Và có lẽ… bây giờ vẫn thế.”