Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5 : Cấm kỵ và bùng cháy

Lâm Thiên Nghi hoàn toàn mất kiểm soát. Cô chưa từng hôn ai, cũng chưa từng bị một người đàn ông dùng ánh mắt nóng rực như thiêu đốt mà… dồn đến tận cùng giới hạn thế này.

Tay anh ghì nhẹ eo cô, khiến cơ thể mềm nhũn của cô dính chặt vào lồng n.g.ự.c cường tráng như có từ trường. Môi anh không chỉ dừng lại ở một nụ hôn… mà di chuyển, khơi gợi, đòi hỏi.

“Ưm…” – Cô bật lên tiếng khẽ khi cảm thấy sống lưng như có điện giật.

Hoắc Lâm Dạ khựng lại trong chốc lát. Anh nhìn cô. Đôi mắt như bừng cháy, nhưng vẫn ẩn nhẫn kiềm chế.

“Sao không đẩy tôi ra?”

“Em… không biết phải làm gì…” – Thiên Nghi lí nhí, đôi má đỏ ửng như bị lửa hun.

“Tôi thích phụ nữ có phản ứng thật.” – Anh thì thầm, trán chạm nhẹ vào trán cô.

“Phản ứng… thế này sao?” – Cô buột miệng hỏi, rồi lập tức muốn tự vả.

Anh bật cười. Tiếng cười trầm thấp vang bên tai khiến đầu gối cô gần như muốn khuỵu xuống.

“Tôi phải đưa em ra khỏi đây trước khi làm điều gì đó vượt giới hạn…” – Anh nói, nhưng tay vẫn không buông cô ra.

“Anh đang… giữ em mà còn bảo sẽ không làm gì?”

“Không làm gì... ngay lúc này.” – Anh nhấn mạnh, rồi nghiêng đầu, lần nữa đặt lên môi cô một nụ hôn chậm rãi, kéo dài, như muốn khắc ghi dấu ấn sâu tận đáy tâm hồn cô.

Reng… reng…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí.

Anh lười nhác buông cô ra, nhấc điện thoại, giọng trở lại lạnh lùng:

“Nói.”

“Giám đốc Trần đã đến. Cuộc họp cổ đông sẽ bắt đầu sau mười phút.” – Trợ lý ngoài cửa báo.

“Bảo họ chờ. Tôi đang… xử lý việc nội bộ.” – Anh nói rồi cúp máy không đợi đầu dây bên kia phản hồi.

Quay lại, anh nhìn cô – đôi môi đỏ ửng, ánh mắt còn ngơ ngác, mái tóc hơi rối vì nụ hôn vừa rồi.

“Thiên Nghi.”

“Dạ?”

“Từ giờ trở đi, tôi không cho phép bất kỳ người đàn ông nào lại gần em quá nửa mét.”

“Gì cơ?”

“Nếu không muốn thấy bản mặt tôi nổi giận… thì đừng để bản thân trở thành miếng mồi trong công ty này.” – Anh cúi xuống, ghé sát bên tai cô – “Vì tôi là kẻ sẽ ăn trọn em… không sót một phần nào.”

Cô nuốt nước bọt, tim như nhảy khỏi lồng ngực.

Anh chỉnh lại cà vạt, bước ra khỏi phòng họp như chưa từng có gì xảy ra.

Còn cô… vẫn đứng im giữa phòng, đôi chân mềm nhũn, cả người nóng ran, đầu óc mơ hồ như vừa rơi vào một giấc mộng điên cuồng.

Mà không, không phải mộng. Bởi môi cô… vẫn còn vương hơi thở của anh.