Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 6: Mời em một bữa… và cái nhìn như muốn g.i.ế.c người
Cả buổi sáng hôm đó, Lâm Thiên Nghi đi như người mất hồn. Môi cô vẫn nóng, tay vẫn run, còn đầu thì… đang luẩn quẩn câu nói cuối cùng của Hoắc Lâm Dạ:
"Tôi sẽ ăn trọn em… không sót một phần nào."
Cô phát điên mất!
Từ bao giờ mà tổng tài lại biết cách quyến rũ đến mức này? Không chỉ có gương mặt đẹp trai lạnh lùng, mà còn biết thổi những lời thì thầm khiến người ta muốn ngất lên ngất xuống!
Cô vừa đi vừa than thầm, không để ý phía sau mình là một bóng dáng cao lớn bước tới.
“Lâm Thiên Nghi?”
Cô quay lại, bối rối.
Người đang gọi cô là Minh Triết – phó giám đốc phòng phát triển dự án, cao ráo, đeo kính mỏng, cười nhẹ như gió xuân. Khác hẳn với kiểu áp lực và bá đạo của tổng tài, Minh Triết có phong thái nhẹ nhàng, nhã nhặn.
“Dạ, anh gọi em?”
“Em là trợ lý mới đúng không? Sáng nay anh thấy em ở phòng họp với sếp.”
“À… dạ…”
“Trưa nay em có rảnh không? Cho anh mời em một bữa được chứ? Coi như chào mừng.” – Anh cười dịu dàng.
“Ơ…” – Thiên Nghi lúng túng, chưa kịp trả lời thì…
Giọng lạnh như băng cắt ngang:
“Cô ấy bận.”
Thiên Nghi quay phắt lại. Hoắc Lâm Dạ từ lúc nào đã đứng sau, ánh mắt sắc lẹm như tia laser quét qua Minh Triết. Không có gào thét, không có đập bàn, chỉ là một cái nhìn… nhưng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
“Chào tổng giám đốc.” – Minh Triết lịch sự gật đầu, hơi lùi lại.
Hoắc Lâm Dạ không trả lời. Anh bước tới, đứng sát bên Thiên Nghi, tay đặt lên eo cô, bá đạo tuyên bố:
“Tôi có lịch ăn trưa với trợ lý riêng. Ai mời cô ấy, tức là can thiệp vào công việc của tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không khí đông cứng.
Minh Triết cười nhạt, đẩy kính lên: “Vậy em Thiên Nghi, trưa nay để dịp khác nhé.”
“Dạ…” – Cô gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Minh Triết rời đi.
Lúc này, Hoắc Lâm Dạ vẫn không buông eo cô ra. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô:
“Cô định gật đầu thật à?”
“Em… chỉ là… phép lịch sự thôi…”
“Lịch sự với đàn ông khác… là không lịch sự với tôi.” – Anh nói, giọng vừa ghen vừa… cực kỳ chiếm hữu.
Thiên Nghi nghẹn lời. Bàn tay anh siết nhẹ bên hông khiến cô không dám thở mạnh.
“Vậy… trưa nay… anh thật sự muốn ăn với em sao?”
Anh cười nhẹ, nửa tà nửa trêu:
“Không chỉ muốn ăn trưa.”
“Vậy… còn muốn ăn gì?”
Anh nhướn mày, cúi đầu thật sát, môi gần kề tai cô, giọng khàn đầy ẩn ý:
“Cái đó… tối nay em sẽ biết.”
Thiên Nghi như muốn bốc khói tại chỗ.
Chưa từng có một ngày nào trong đời cô phải trải qua quá nhiều sóng gió như vậy. Cũng chưa từng nghĩ… có một người đàn ông lại ghen đến mức muốn “đánh dấu” cô giữa công ty, mà vẫn trông cực kỳ s.e.x.y đến phát điên.
Và cô… bắt đầu thấy sợ.
Không phải sợ bị sa thải.
Mà sợ rằng… mình sẽ nghiện cái sự bá đạo này mất rồi.