Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 7: Ăn trưa kiểu tổng tài… là chốt cửa, rót rượu và thì thầm bên tai

Phòng tổng giám đốc, 12 giờ trưa.

Lâm Thiên Nghi ngồi cứng đơ trên chiếc ghế da cao cấp, đối diện là bàn ăn nhỏ đặt ngay cạnh cửa kính, nơi có thể nhìn toàn cảnh thành phố từ tầng cao nhất. Ánh mặt trời buổi trưa rọi xuống, phản chiếu lên ly rượu đỏ sóng sánh. Nhưng điều khiến cô nghẹt thở nhất... không phải là cảnh đẹp.

Mà là người đàn ông đang ngồi phía đối diện — Hoắc Lâm Dạ, áo sơ mi trắng đã cởi hai nút cổ, cà vạt tháo lỏng, đôi mắt u tối ánh lên sự thích thú.

"Ăn đi." – Anh chỉ vào khay thức ăn được chuẩn bị riêng: bò bít tết, súp kem, bánh mì nướng và... một ly rượu vang đỏ.

“Dạ… cảm ơn…” – Cô lí nhí.

“Gì mà dạ? Không phải vừa sáng còn suýt nữa rên lên vì tôi sao?” – Anh cười khẽ, rót rượu vào ly cô.

“Anh… đừng nhắc lại nữa!” – Cô đỏ mặt, tay cầm nĩa suýt đ.â.m vào bánh mì.

“Ừ. Không nhắc nữa. Nhưng em đỏ mặt thế này, tôi dễ mất kiểm soát lắm đấy.”

Thiên Nghi nín thở. Tại sao cứ mỗi lần ngồi gần người đàn ông này, cô lại cảm giác như mình là con mồi bị vờn?

Anh ăn chậm rãi, động tác lịch lãm nhưng lại mang một sức hút rất đàn ông. Thi thoảng, anh ngẩng đầu nhìn cô, như thể đang thưởng thức bữa ăn... lẫn người đối diện.

“Em không ăn?”

“Em... đang nhìn phong cảnh ạ.” – Cô viện cớ.

Anh đứng dậy, đi vòng sang phía cô, cúi xuống, tay đặt nhẹ lên thành ghế cô ngồi. Cả người anh bao trùm lấy cô, mùi bạc hà nam tính lan ra khiến tim cô đánh trống ầm ầm.

“Phong cảnh đẹp vậy à?” – Anh thì thầm, giọng trầm thấp.

“Dạ… thành phố rất… sáng…” – Cô lắp bắp.

“Không bằng em.” – Anh nghiêng đầu, môi chạm nhẹ lên vành tai cô.

Cô cứng người.

“Anh… đừng… đang là giờ làm việc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Vậy là em thừa nhận, em đang nghĩ đến điều gì đó ngoài ăn uống?”

Cô nuốt khan. Đúng là cô đang nghĩ đến… cái nụ hôn buổi sáng. Và… ánh mắt anh khi đẩy tay người khác khỏi eo cô. Rồi cả câu nói: "Tối nay em sẽ biết."

Anh cúi xuống, một tay vén tóc cô sang một bên, một tay cài lại cúc áo cô vừa lỡ bung khi ngồi.

“Mặc kín vào. Ở đây chỉ có tôi được nhìn thấy em thế này.”

“Anh bá đạo quá rồi…” – Cô thở nhẹ, tay đẩy vai anh theo phản xạ.

Anh bắt lấy tay cô, siết nhẹ. “Tôi nói rồi, em đừng để ai khác chạm vào em. Kể cả chính em, nếu không có tôi cho phép.”

Câu nói này… là mùi của ghen.

Và mùi của… sự sở hữu tuyệt đối.

“Em là người, không phải đồ vật…”

“Em là của tôi.” – Anh ngắt lời, ánh mắt lóe lên – “Và tôi không phải người đàn ông biết chia sẻ.”

Cô nhìn anh, trái tim bất giác mềm lại. Dù bá đạo, ngang ngược, nhưng sâu trong đáy mắt anh là sự dịu dàng mà ít ai thấy.

Và rồi…

Click.

Anh đưa tay… chốt cửa.

"Anh làm gì vậy?"

"Bữa trưa đến phần tráng miệng."

"Không... không phải thật chứ?"

"Không phải ăn. Mà là... nếm."

Anh bế bổng cô đặt lên bàn, ánh mắt nóng rực, môi áp vào cổ cô, giọng thì thầm cháy bỏng:

“Chúng ta bắt đầu buổi chiều… bằng một chút đốt cháy năng lượng, được chứ?”