Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 8: Cô trợ lý run rẩy… và lời mời đến penthouse
Bàn làm việc vẫn còn in hằn dấu tay nhỏ bé bám chặt lấy mép bàn. Chiếc áo sơ mi trắng của Lâm Thiên Nghi vắt hờ trên tay ghế sofa. Không khí trong phòng nặng mùi da thịt, quấn chặt lấy từng mạch cảm xúc.
Cô ngồi im, hai má đỏ ửng, môi vẫn còn sưng vì nụ hôn dài bất tận. Hoắc Lâm Dạ đứng bên cửa sổ, một tay đút túi quần, tay kia nâng ly nước lạnh – thứ duy nhất anh nghĩ có thể làm nguội phần nào... dục vọng đang còn rực cháy trong lồng ngực.
“Em ổn chứ?” – Anh hỏi, giọng khàn đặc sau cơn cuồng nhiệt.
“Anh nghĩ em còn dám nhìn ai trong công ty không?” – Cô lẩm bẩm, ôm gối ngồi co ro trên sofa.
Anh quay lại, môi cong lên nụ cười nửa tà nửa cưng chiều.
“Vậy thì tốt.”
“Anh… đúng là tên ác ma bá đạo.”
“Ừ. Tôi chỉ không muốn những kẻ khác nhìn thấy em thế này.” – Anh bước tới, kéo cô vào lòng lần nữa – “Thứ tôi đã nếm qua, sẽ là của riêng tôi.”
Cô cắn môi, gương mặt nhỏ nhắn chôn vào n.g.ự.c anh. Bên ngoài là ánh sáng ban trưa chói chang, nhưng trong lòng cô… lại dậy sóng từng cơn.
Chiều hôm ấy, cả văn phòng dường như lặng đi trước hình ảnh sếp tổng đích thân đưa trợ lý xuống tầng bằng thang máy riêng.
Cô đi sau anh, chân bước run nhẹ. Người ta không biết cô run vì sợ… hay vì cái “cháy” ban trưa vẫn còn dư âm.
“Chị trợ lý đó ghê thật…”
“Lần đầu tiên có người được tổng giám đốc đưa xuống tận nơi đấy!”
“Tôi cá là… họ có gì đó rồi…”
Mặc kệ lời bàn tán, Lâm Thiên Nghi chỉ muốn về nhà trùm chăn tắt điện thoại. Nhưng khi cô đang lẩn vào góc phòng pha cà phê thì… điện thoại rung lên.
[Tin nhắn đến từ: Hoắc Lâm Dạ]
20:00 – Penthouse 88 – Tòa nhà SkyLine.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mặc váy. Không cần áo lót.
Tôi sẽ đợi em.
Cô sững người, tim đập như muốn nổ tung.
Cái gì cơ?
Penthouse?
Không cần…
“Làm sao anh ấy có thể trơ trẽn như vậy được?” – Cô lẩm bẩm, mặt nóng bừng.
Chưa kịp phản ứng, điện thoại lại rung:
Nếu em không đến, tôi sẽ đến tận nhà. Và khi đó… hàng xóm em sẽ biết em phát ra tiếng gì khi rên lên vì tôi.
“Trời ơi!!!”
Cô suýt làm đổ ly cà phê.
Ai đó phía xa hỏi: “Lâm Thiên Nghi, cô sao thế?”
“Không… không sao… chỉ là…” – Cô ấp úng, trong đầu hiện ra hình ảnh đêm nay: ánh đèn vàng, sàn gỗ sang trọng, và anh… với ánh mắt không thể khống chế dục vọng.
20:03PM – Penthouse 88, SkyLine
Hoắc Lâm Dạ đứng trước cửa kính, toàn thân toát lên hơi thở nguy hiểm.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Anh nhếch môi, tự nói với chính mình:
“Cô ấy đến rồi…”
Và đêm nay, không còn bàn làm việc, không còn ranh giới. Chỉ còn anh, cô... và một bản nhạc đêm rực lửa.