Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh tôi khẽ mắng một câu, nắm tay kêu răng rắc, kéo tôi về phía sau định xông lên đôi co.

“Người này bị làm sao vậy? Tuệ Tuệ, em trốn kỹ ở đây, anh lên đó so tài với bà ta một chút.”

Tôi giơ tay cản anh ấy lại, cố gắng bình tĩnh nói: “Đừng bốc đồng.”

Anh tôi cũng ý thức được điều gì đó, dừng bước.

Chuyện này không thể chỉ dựa vào một tấm lòng nhiệt huyết là có thể giải quyết được.

Nếu chúng tôi không thể giúp Tạ Dật An thoát khỏi khó khăn một cách triệt để thì sự bốc đồng hiện tại chỉ trở thành mũi kiếm đ.â.m vào anh trong tương lai.

Cách đó không xa, có vẻ như cuối cùng người phụ nữ cũng trút hết giận, bà ta và Tạ Dật An trước sau đi xa dần.

“Chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn, nghĩ ra một kế hoạch chu đáo rồi hãy…”

Tôi vừa nói vừa quay đầu lại, lại thấy anh tôi mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Tôi giật mình, không đến mức tức giận đến vậy chứ?

Anh tôi yếu ớt giật khóe miệng, cười còn khó coi hơn khóc: “Em à, vừa nãy anh trai tức giận quá, bước hụt chân rồi.”

Tôi: “…”

Trong tiếng kêu thảm thiết suốt quãng đường về của anh tôi, cuồi cùng một ngày hỗn loạn cũng kết thúc.

Nửa đêm, anh trai tôi đang ngủ say đột nhiên mở mắt, la lớn: “Không đúng!”

Anh ấy lật người ngồi dậy, nhảy phóc đến cửa phòng tôi đập ầm ầm.

“Không đúng mà, anh đâu có biết Tạ Dật An là trẻ mồ côi đâu! Sao anh lại kỳ thị cậu ấy? Sao lại nói cậu ấy là sao chổi, đồ xui xẻo chứ? Thẩm Tuệ, ra đây! Nói cho rõ ràng!”

Tôi trở mình, ngủ càng say hơn.

Quả nhiên Tạ Dật An lạnh nhạt với chúng tôi hơn nhiều.

Dù vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như trước, tôi vẫn có thể cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong đó.

Ví dụ, khóe môi anh mím chặt hơn trước, ánh mắt cũng kiềm chế hơn.

Tôi thích thú quan sát một lúc, cứ nhìn chằm chằm Tạ Dật An đến mức anh cảm thấy không thoải mái, viết mấy chữ C vào chỗ trống.

Lúc này tôi mới liếc mắt ra hiệu cho anh trai tôi.

Anh tôi lập tức lông bông bước tới, gõ gõ bàn Tạ Dật An, chỉ đến một tòa nhà học bên ngoài cửa sổ.

“Thấy tòa nhà đó không?”

Anh tôi kiêu ngạo nhướng mày.

“Hồi lớp 10, tôi đánh nhau với một tên đầu gấu chuyên thu tiền bảo kê trong trường, tòa đó là do mẹ tôi quyên góp đó.”

Ngón tay anh ấy xoay một cái, lại chỉ sang một tòa khác.

“Tòa đó là hồi lớp 11, tôi đã đánh một lão già biến thái định giở trò với bạn học nữ, còn tòa đó…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh tôi liên tục thao thao bất tuyệt giới thiệu thành tích chiến đấu của mình, còn ngửa mặt lên trời cười lớn: “Biết sự lợi hại của tôi chưa? Ha ha ha ha.”

Tôi lặng lẽ giơ tay che mặt, diễn xuất của anh tôi tệ thật, đến mức nếu vào giới giải trí thì chỉ với một ngày đã bị anti-fan đào mộ tổ tiên lên rồi!

Nhưng mà dù tệ, nhưng lại có tác dụng.

Có thể thấy rõ Tạ Dật An đã thả lỏng hơn rất nhiều, không còn căng thẳng như trước nữa.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm đã nghe Tạ Dật An nói: “Có phải tối qua hai cậu đã nhìn thấy gì rồi không?”

Tôi lập tức bật người dậy từ chỗ ngồi.

“Không không không không có!”

Thôi rồi! Diễn xuất của tôi cũng tệ y như anh trai tôi.

“Thôi được rồi, chúng tớ có thấy.”

Tôi cúi đầu, vân vê ngón tay.

“Xin lỗi, chúng tớ không cố ý nhìn trộm. Hơn nữa cậu cứ yên tâm, chúng tớ tuyệt đối không có ý chế giễu cậu đâu, chúng tớ chỉ muốn, xem có thể giúp cậu được gì không…”

Trên mặt Tạ Dật An có mấy phần sững sờ, còn có chút mờ mịt không biết phải ứng phó thế nào, cuối cùng chỉ khô khan nói: “Không sao.”

Mắt tôi sáng lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Dật An.

“Vậy cậu có muốn rời khỏi ngôi nhà đó không? Chúng tớ đã nghĩ ra một kế hoạch chu đáo rồi! Nhất định có thể giúp được cậu!”

Có lẽ là bị ánh sáng trong đôi mắt tôi làm bỏng rát. Hoặc là bị sự ấm áp truyền đến từ bàn tay.

Tạ Dật An như bị ma xui quỷ ám mà muốn tin tưởng vô điều kiện câu nói này.

Anh nói: “Được.”

Chiều tối, anh tôi và Khương Ninh ẩn mình trong bóng tối ngoài cổng trường chờ đợi.

Tôi ngồi xổm cạnh Tạ Dật An ghi chú.

“Cậu nói lại lần nữa đi, bà ta ghét cậu làm gì nhất?”

“Thành tích sụt giảm, về nhà quá muộn, khóa cửa phòng, nói chuyện với người khác quá mười phút và cả…”

Tạ Dật An dừng lại một chút, rồi bổ sung thêm một từ: “Yêu sớm.”

Tôi không hề nghi ngờ, ôm cuốn sổ nhỏ trầm tư một lúc, khoanh tròn vào mục yêu sớm:

“Được, cứ thế mà làm!”

Tôi thân mật khoác tay Tạ Dật An, ra vẻ nhỏ bé dựa dẫm, rồi đi ra ngoài cổng trường.

Cơ thể Tạ Dật An cứng đờ lại.

Động tác tôi khựng lại, lúc này mới nhận ra mình vừa làm gì.

Màn đêm tĩnh mịch, vạn vật đều chìm vào im lặng, chỉ có hai hơi thở quấn quýt thân mật vào nhau. Hơi… Hơi mờ ám rồi đó chiến hữu.