Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm nhất đại học, lớp trưởng từng gạt bỏ một nữ sinh hiền lành, học giỏi khỏi vị trí ủy viên học tập, chỉ vì cô ấy nghỉ buổi thể dục để đi khám bệnh.

Lý do là: “Đã không đi t.h.i t.h.ể chất thì không xứng làm cán bộ.”

Vị trí ấy sau đó đương nhiên rơi vào tay bạn gái hắn.

Lần khác, có một bạn sinh viên nghèo đi làm thêm về muộn, bị muộn tiết học phụ, lập tức bị hắn đề nghị xóa khỏi danh sách nhận học bổng.

Cả lớp ai cũng giận nhưng chẳng ai dám nói gì, sợ bị vạ lây.

Có lẽ vì những lần trước đều suôn sẻ, lần này hắn mới dám nhắm vào tôi.

Hắn muốn cùng bạn gái mình đi thi, rồi cùng nhau được học bổng

Buổi họp toàn trường diễn ra như thường lệ, viện trưởng vẫn thao thao bất tuyệt với bài diễn văn dài cả cây số.

Kết thúc phần chính, ông mới tiện miệng nhắc:

“Gần đây có phản ánh về tình trạng nhờ người học hộ. Trường ta không ủng hộ hành vi này, sau này các em tuyệt đối không được tái phạm.”

Lớp trưởng đang nở nụ cười đắc ý thì mặt lập tức sầm lại, lườm tôi như muốn g.i.ế.c người.

Nhưng viện trưởng chỉ nhắc nhở chung, không truy cứu, không gọi tên, cũng không xử phạt gì thêm.

Hắn thấy “phê bình” như vậy chưa đủ nặng.

Bất ngờ, hắn bật dậy.

Lao thẳng lên bục giảng.

“Em không đồng ý với cách xử lý của viện trưởng!”

“Chúng ta là sinh viên, học hành là bổn phận. Sao có thể dung túng những kẻ lười biếng như vậy?”

Hắn giật micro, kéo mọi sự chú ý về phía tôi.

“Bạn cùng lớp của tôi Đồng Hân đã thuê người học hộ. Tôi đã báo với viện trưởng rồi, mà đến giờ không ai dám chỉ đích danh, cũng không hủy tư cách dự thi của cô ta.”

“Tôi xin phép được hỏi thẳng: có phải vì cậu của Đồng Hân là người phụ trách cuộc thi không?”

Câu nói vừa dứt, cả hội trường lập tức xôn xao.

Có bạn học từng bị loại, nay mới vỡ lẽ, bắt đầu nổi giận:

“Ý gì vậy? Là đấu thầu nội bộ hả?”

Lớp trưởng cười khẩy, gật đầu đầy đắc thắng.

“Hôm nay cho dù tôi có bị gạch tên khỏi danh sách thi, tôi cũng phải đứng ra tố cáo, trả lại sự công bằng cho tất cả mọi người!”

Tôi không ngờ lớp trưởng lại có thể vì bạn gái mà làm đến mức này.

Có chút kinh ngạc.

Lớp trưởng hơi ngẩng đầu, đắc ý chờ viện trưởng trả lời.

Viện trưởng cũng không ngờ mọi chuyện lại bị đẩy xa đến vậy, cố giữ vẻ hòa nhã, nói như xoa dịu:

“Chuyện này vẫn cần xác minh thêm, lát nữa tôi sẽ làm việc với giáo viên phụ trách lớp các em.”

Lớp trưởng lập tức phản đối.

Hắn nhất quyết cho rằng họ đang cố tình bao che tôi.

Bên dưới, không ít người giơ điện thoại lên quay clip.

Chớp mắt, tôi trở thành cái bia cho dư luận nhắm vào.

Có người phẫn nộ đứng về phía lớp trưởng, mắng chửi tôi.

Cũng có người im lặng, chỉ ngồi xem kịch.

Chỉ cần hắn còn đứng trên sân khấu thêm một giây, ánh mắt dị nghị đổ lên người tôi lại thêm một phần.

Tất nhiên, việc hắn cố chấp giữ sân khấu chẳng có ích gì buổi họp toàn trường kết thúc, hắn bị mời xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Dù tạm thời tôi vẫn chưa bị hủy tư cách dự thi,

Nhưng giờ đây, dù tôi có tham gia hay không... cũng đều sai.

Tham gia, sẽ bị nói là “quả nhiên là được ưu ái.”

Không tham gia, thì bị cho là “chột dạ nên rút lui.”

Hiệu quả mà lớp trưởng muốn hắn đã đạt được rồi.

Không chỉ thế, tôi còn bị bêu tên lên diễn đàn trường.

Người ta mắng tôi là “trùm học bổng”.

Trong khi đó, lớp trưởng lại được tung hô là “vì nghĩa diệt thân”.

Tôi nhìn những lời khen dành cho hắn, không nhịn được bật cười lạnh.

Tiếp tục lướt xuống đọc bình luận:

“Đáng lẽ phải xử lý từ lâu rồi. Học bổng, điểm cộng, giải thưởng đều bị mấy đứa như nó chiếm hết!”

“Cũng đành chịu thôi, tiểu công chúa là thế mà. Phúc lợi thì nhất định phải có, còn việc nặng nhọc thì không bao giờ chịu làm.”

“Không ai khen lớp trưởng sao? Ủng hộ đòi công bằng!”

Trong tài khoản cá nhân của tôi ngập tràn những lời lăng mạ.

Nào là trùm học thuật, Đát Kỷ trong giới học hành, mọi kiểu từ ngữ độc địa nhằm vào nữ sinh giỏi đều trút lên đầu tôi.

Tan học buổi chiều, trước khi rời khỏi lớp, lớp trưởng vòng tay ôm bạn gái bước qua cạnh tôi.

Giọng điệu đắc thắng:

“Nghĩ xong chưa, tính xin lỗi kiểu gì?”

“Hay là khóc lóc rồi tự đi xin nghỉ học đi, về nhà mà ở bên bà ngoại đã c.h.ế.t của cậu ấy?”

Cả hai phá lên cười, bạn gái hắn Chu Hiểu Tuyết còn bắt chước giọng tôi, giả vờ khóc gọi “bà ơi…”

Một luồng giận dữ dâng lên tận óc, tôi bước tới một bước, suýt nữa giáng cho cả hai một đấm.

Bạn tôi vội kéo lại, nhẹ nhàng lắc đầu.

Tôi hít sâu, lấy lại bình tĩnh.

Giờ không phải lúc manh động.

Ra tay lúc này chỉ khiến tôi càng bị chửi nhiều hơn.

Thay vì cãi nhau với bọn họ, chi bằng cho một đòn thật chí mạng.

Tôi đảo mắt, bỗng nhiên nở nụ cười.

“Lớp trưởng, cậu nói đúng. Tôi quả thật nên đi tìm giáo viên phụ trách rồi.”

Tôi nhanh chóng thu dọn đồ, mặc kệ tiếng cười mỉa sau lưng, rời khỏi lớp học.

Còn hai ngày nữa là thi, đủ để tôi chuẩn bị thật tốt.

Về đến ký túc, tôi lấy phiếu đăng ký thi học bổng, đi tìm cô phụ trách.

“Cô ơi, em quyết định rồi.”

“Đã là lớp trưởng tự nói không cần suất thi nữa, vậy em cũng chẳng cần cho cậu ta.”

“Em sẽ thi cùng bạn Phạm Ngọc Linh.”

Cô hơi há miệng, rồi lại ngậm lại, cuối cùng chỉ thở dài, gật đầu đồng ý.

Gửi xong đơn đăng ký, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.

Chỉ không biết, lúc lớp trưởng phát hiện danh sách thi không có tên mình, thì sẽ có biểu cảm thế nào nhỉ?

Tôi cong môi.

Không còn cách nào khác ai bảo hắn chỉ là kẻ được tôi thêm vào cho đủ số?