Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Hứa Liên Liên quay về biệt thự, cô ấy và Lục Ngạo Thiên dính nhau như sam, tôi không còn chuyện gì nữa bèn chuyển ra ngoài lập nghiệp.

Hôm ấy tới lấy hành lý, Lục Ngạo Thiên ôm Hứa Liên Liên ở dưới lầu xem phim.

Tôi dọn hành lý làm rầm rầm luôn mà họ cũng không phát hiện.

Tôi xách hành lý ra tới cửa, đột nhiên nghe một tiếng bủm vang lên.

Trong phòng khách yên tĩnh, âm thanh ấy trở nên vô cùng bắt tai.

Không khí tựa hồ yên ắng một thoáng.

Lục Ngạo Thiên cúi đầu liếc nhìn vẻ mặt lúng túng của Hứa Liên Liên, cưng nhiều quệt mũi cô ấy mà nói: "Em xấu hổ gì chứ? Em nghĩ anh sẽ ghét bỏ em sao? Ôi, người em chỗ nào cũng hấp dẫn anh cả, kể cả cái rắm vừa nãy của em, dường như còn có mùi sữa thoang thoảng nữa."

Nói xong, Lục Ngạo Thiên tựa như muốn chứng minh thành ý, còn hít một hơi thật sâu.

Hứa Liên Liên sửng sốt.

Mà thanh âm của Tống Ngôn từ trong góc chậm rãi vang lên:

"Thiếu gia, rắm của tôi."

...

Không gian còn yên lặng hơn cả lúc nãy.

Lục Ngạo Thiên mặt lúc đỏ lúc xanh, trán nổi gân xanh, chậm rãi quay đầu nhìn Tống Ngôn.

Tựa như muốn dùng ánh mắt ấy để g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, lát sau nghiến răng nói:

"Anh bị sa thải."

Về sau mỗi lần thấy Tống Ngôn, Lục Ngạo Thiên đều sẽ nhớ tới quả rắm hương sữa này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cho nên Tống Ngôn không thể không bị sa thải.

Thế là hắn cũng xách hành lý đi ra cùng tôi.

Hai chúng tôi đi thật xa rồi mới dám liếc mặt nhìn nhau, không nhịn được bắt đầu cười như điên.

"Ha ha ha ha ha cô có thấy vẻ mặt của anh ta không?"

"Rắm thơm hương sữa mới chịu!"

"Ha ha ha ha ha cười ẻ luôn, anh ta còn cẩn thận ngửi một lúc nữa."

...

Thật nguy hiểm.

Ở trong thế giới biến thái này quá lâu, bọn tôi cũng đều bị chập mạch cả rồi.

Thu mua công ty phần mềm Phong Tín thành công, Tô Kiều nhanh chóng mở ra con đường của nữ cường nhân, ban đầu tôi và Tống Ngôn đều bỏ tiền, nên ba đứa bọn tôi trở thành cổ đông của công ty.

Tô Kiều 45%, tôi 35%, Tống Ngôn 20%.

Vào nửa cuối năm, game do công ty phát triển được tung ra thị trường, gây sốt toàn cõi mạng.

Công ty thu về lợi nhuận xưa nay chưa từng có.

Nửa số lợi tức tôi nhận được, tôi đều đầu tư cho các nhân tài trẻ tuổi gây dựng sự nghiệp, ngày ngày sống phóng túng, chăm sóc da, đi dạo phố, đi shopping.

 

Trong cửa hàng trang sức, tôi đang nhìn mấy cái nhẫn trưng bày trong tủ kính mà phát sầu.

Tại sao người chỉ có mười ngón tay, chỉ có thể đeo mười cái nhẫn thôi chứ!

Cách đó không xa đột nhiên vang lên tiếng Lục Ngạo Thiên: "Trần Miểu?"