Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Ngạo Thiên cắn răng: “Không! Con nhất định phải cứu em ấy! Bác sĩ Trần, tôi trả cô mười vạn (Tầm 340 triệu VNĐ).

Mẹ Lục: “Tôi trả cô hai mươi vạn, đừng cứu.”

Lục Ngạo Thiên: “Ba mươi vạn.”

Tôi lặng lẽ móc điện thoại ra: “Hai vị, thêm vào nhóm chat nhé? Các vị cứ đấu giá, tôi lưu lại chứng cứ.”

Cuối cùng tôi quyết định kết thúc cuộc đấu giá này với mức giá ba triệu tệ của Lục Ngạo Thiên.

Bởi vì nếu còn không kết thúc, vết thương của Hứa Liên Liên sẽ khép miệng mất.

 

Làm tiền Lục Ngạo Thiên hai phát, hùn vốn được tám triệu.

Bọn tôi gặp mặt Tô Kiều ở một quán bar, đang muốn thương lượng xem số tiền còn lại phải làm thế nào, thì Tô Kiều khoát tay: "Hai người không cần để ý, hơn 10 triệu còn lại cứ để tôi."

Tôi rất ngạc nhiên: "Kiếm đâu ra nhanh thế?"

Tô Kiều vênh váo nói: "Tôi lén liên hệ Lục Ngạo Thiên, bảo là đã biết đến sự tồn tại của Hứa Liên Liên, tôi có thể chủ động từ hôn chúc phúc cho hai người họ, không để thanh danh của hắn bị tổn hại, đổi lại hắn phải bồi thường cho tôi mười triệu.

Hạt giống tốt! Đúng là hạt giống tốt!

Nhân tài trời sinh nghề làm tiền đây rồi!

Cô ấy thật sự có thiên phú, tôi khóc c.h.ế.t rồi đây.

Trong cốt truyện gốc, Lục Ngạo Thiên liên hôn thương mại xong, cưới trước yêu sau, Lục Ngạo thiên từ từ phát hiện mình nảy sinh tình cảm với Tô Kiều, nhưng lại không thể buông bỏ Hứa Liên Liên, thế là ngược cho Tô Kiều tơi tả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giờ thì hay rồi.

Lấy mười triệu bán đứt tuyến tình cảm của Lục Ngạo Thiên với Tô Kiều.

Bọn tôi nâng cốc vui vẻ, thương lượng kế hoạch kinh doanh sau khi mua lại công ty phần mềm Phong Tín.

Tô Kiều có tài kinh doanh trời sinh, lại có tôi còn nhớ ít nhiều nội dung cốt truyện, về đường lối căn bản có thể ra quyết định được.

Công ty này có thể nói là triển vọng vô cùng.

Tống Ngôn lặng lẽ mở miệng: "Còn tôi thì sao?"

"Đệch, hết hồn nha!"

Đối diện với ánh mắt ai oán của Tống Ngôn, tôi hơi chột dạ: "Cảm giác tồn tại của anh quá thấp, tôi quên mất anh cũng ở đây."

Tống Ngôn: "..."

Cảm giác tồn tại thấp là thiết lập nhân vật của hắn, cái này không có cách nào thay đổi cả.

Tống Ngôn nói hắn muốn nghỉ việc, theo bọn tôi kinh doanh.

Tôi và Tô Kiều đều thấy không đúng lắm, hắn làm quản gia trong nhà Lục Ngạo Thiên nhiều năm như vậy, vẫn coi tổng tài bá đạo làm lẽ sống.

Đột nhiên nghỉ việc thì không phù hợp cốt truyện.

Tống Ngôn cau mày: "Vậy để Lục Ngạo Thiên chủ động sa thải tôi thì sao?"

Tôi ồ một tiếng: "Khó lắm."