Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn và trợ lý đang từ bên kia đi tới, trong tay trợ lý còn cầm hộp quà.

Lục Ngạo Thiên nhìn tôi, lộ vẻ bất ngờ: "Lâu rồi không gặp, cô thay đổi rất nhiều."

Nói thừa, tôi có tiền, lại sẵn lòng tiêu cho mình.

Tiền nhiều như thế, nếu như vẫn không thay đổi thì chẳng phải làm thịt anh vô ích sao?

Tôi cười nhạt hai tiếng: "Lục tổng vẫn ngầu như xưa."

Ánh mắt của hắn đảo qua tủ trưng bày phía sau, nhíu mày: "Cô thích cái nào, để tôi tặng cô."

"Trời ạ, có thật không?"

Tôi giả vờ sung sướng, chỉ về cái ngoài cùng bên trái, rồi chỉ vào cái ngoài cùng bên phải: "Cái này, với cái này."

Lục Ngạo Thiên nở nụ cười tà mị: "Gói hai cái này lại cho tôi..."

Tôi: "Ý tôi là trừ hai cái này tôi không thích, số còn lại tôi lấy hết."

Lục Ngạo Thiên sửng sốt.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy vẻ mặt ăn phải trái đắng trên mặt tổng tài bá đạo, tâm tình vô cùng sung sướng.

Tôi đang muốn xem hắn định làm thế nào, đột nhiên Lục Ngạo Thiên mặt mày đau đớn ôm ngực, ngã quỵ dưới đất.

Trợ lý hét lên kinh hãi: "Lục tổng!"

Ấy, không phải chứ, mua không nổi bèn giả bệnh.

Tôi bĩu môi lắc đầu, định vòng qua trò mất mặt này bỏ đi.

Đột nhiên, trong nháy mắt ý thức tôi trở nên mơ hồ, cảm giác như thể linh hồn có thể bị hút ra khỏi cơ thể bất cứ lúc nào.

Một ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Ngạo Thiên là hạt nhân của truyện tổng tài bá đạo này, nếu hắn không còn thì thế giới này cũng không còn.

Không được! Tôi mới kiếm được nhiều tiền thế kia mà!

Tôi dứt khoát quỳ xuống, đẩy trợ lý ra bắt đầu hồi sức tim phổi cho Lục Ngạo Thiên.

"Con mọe nó anh không được chết! Anh có nghe không hả!"

Bốp, tôi tát hắn một cái.

Còn không tỉnh nữa hả?

Tôi lại ấn thêm mấy phát, bốp, lại tát phát nữa.

Còn không tỉnh nữa hả?

Tôi bảo trợ lý: "Hô hấp nhân tạo cho anh ta đi."

Vừa dứt lời, Lục Ngạo Thiên ho khan hai tiếng, chậm rãi tỉnh lại.

Hắn chăm chú nhìn tôi, ôm nửa khuôn mặt bị tát sưng vù, ánh mắt như có lửa đốt: "Trần Miểu, em đã cứu tôi."

Khoan đã, bỗng nhiên tôi có linh cảm chẳng lành.

Sao trong mắt anh lại có hào quang tỏa ra?

Còn thêm quả mặt ba phần đổi sắc bảy phần hững hờ kia nữa!

Lục Ngạo Thiên cầm lấy cổ tay tôi, tình cảm chân thành nói: "Nữ nhân, em thành công thu hút sự chú ý của tôi."

Đệch, mắc ói quá.

Tôi cầm túi lên che mặt hắn.

Lục Ngạo Thiên: "Em là nữ nhân đầu tiên đối xử với tôi như vậy."

A a a a a a a anh đừng có lại đây!