Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn thời gian trước tôi đã mơ hồ cảm thấy không đúng chỗ nào đó.

Mãi đến lúc này mới ý thức được, nữ số ba mãi vẫn chưa lên sàn!

Tôi bỏ tiền điều tra.

Nữ số ba chăm chỉ đang ở giai đoạn bắt đầu xây dựng sự nghiệp chịu cảnh thiếu tiền, tới tìm Lục Ngạo Thiên kêu gọi đầu tư.

Hai người qua lại với nhau, rất nhanh nảy sinh tình cảm.

Mà bây giờ...

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lỡ tay đầu tư cho nữ số ba cmnr!

Trại nuôi ngỗng của cô ấy bắt đầu đầu tư vào sản xuất, mấy ngày trước còn mang tặng tôi một thùng trứng ngỗng.

Cho nên tuyến kịch bản của cô ấy chuyển sang cho tôi luôn à?

Đúng là có nhân ắt có quả, báo ứng của Lục Ngạo Thiên chính là tôi.

Lục Ngạo Thiên bắt đầu nhắn tin gọi điện cho tôi liên tục.

Lần nào cũng chỉ có mấy câu:

"Em rất đặc biệt."

"Em muốn lạt mềm buộc chặt sao?"

"Ôi con mèo nhỏ quyến rũ của tôi."

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mỗi lần thấy tin nhắn, tôi đều muốn phỉ nhổ thế giới này một phen.

Một kẻ dầu mỡ như vậy, lại không thể đập c.h.ế.t được.

Tôi rất muốn b.ắ.n nổ cho rồi.

Tôi bị Lục Ngạo Thiên tra tấn đủ một tuần lễ thì bà mẹ tự tin thái quá của hắn tới tìm tôi.

Gọn gàng dứt khoát vứt cho tôi tấm chi phiếu năm triệu.

"Trần tiểu thư, tôi nhớ cô là bác sĩ, số tiền này cô có cày cuốc nửa đời cũng không kiếm ra được, tôi khuyên cô nên thức thời một chút, rời xa con trai tôi đi."

Nếu là trước kia, tôi nhất định cầm chi phiếu cúi đầu khom lưng dịu dàng nói xin phép bác cháu cút.

Nhưng tôi bây giờ ấy à, nhà không có gì ngoài tiền.

Người có tiền theo đuổi cái gì nào, đương nhiên là làm phách.

Cho nên tôi thong dong cất chi phiếu đi, sau đó cười khẩy vào mặt mẹ Lục:

"Thay mặt quỹ nhi đồng cám ơn bác Lục."

Mẹ Lục giận dữ: "Cái gì?"

Bà ấy tức tối cầm chén trà muốn hắt, còn tôi đã đoán trước, lập tức nghiêng đầu, hụt rồi.

Tôi vuốt tóc đầy tao nhã: "Bác yên tâm, nếu tôi mà có một tia một hào cảm xúc với con trai bác, dù nằm mơ tôi cũng phải tự tát mình mấy phát."

Chắc là bị mẹ phạt, nên có một thời gian Lục Ngạo Thiên không quấy rầy tôi nữa.

Tô Kiều say mê với việc kinh doanh, mở rộng sản nghiệp càng lúc càng to, còn nhất quyết phải chia hết tiền lời kiếm được cho tôi và Tống Ngôn theo tỷ lệ góp vốn.

Cô ấy nói: "Không có hai người, chắc giờ này tôi đã kết hôn với Lục Ngạo Thiên, trở thành nữ hai độc ác bị nhốt trong nhà ngày ngày lo tranh giành tình nhân. Hai người đã thay đổi cuộc đời tôi, so với giá trị cuộc đời tôi thì số tiền này quả thực nhỏ bé không đáng kể."