Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn Tống Ngôn thì bắt đầu chạy khắp nơi trên thế giới.

Hắn nói, do di chứng của việc làm quản gia, làm NPC chỉ xuất hiện ở biệt thự quá lâu, hắn quyết định đi du lịch khắp nơi cho bõ ghét.

Tôi cũng sống rất vui vẻ, nếu không nhắc đến trò chơi mệt tim của Lục Ngạo Thiên.

Hôm nay tôi chuẩn bị đến xem tòa nhà mới mua, kết quả là mới dừng xe bước xuống, bỗng có người bịt miệng tôi.

Tôi giãy dụa dữ dội nhưng không thoát được, rất nhanh đã ngấm thuốc mê, hôn mê bất tỉnh.

Đến khi tỉnh lại.

Tôi bị giam trong một căn gác rách nát, giữa đồng không m.ô.n.g quạnh.

Hứa Liên Liên bên cạnh cũng đang bị trói cùng một tư thế với tôi, đang nhỏ giọng nức nở.

Bọn cướp mang khăn trùm đầu cười hê hê:

"Các cô đều là nữ nhân mà Lục Ngạo Thiên yêu thương, các cô đoán xem, nếu tôi nói chỉ có thể thả một trong hai người, hắn sẽ chọn ai đây?"

Hứa Liên Liên nghe vậy sắc mặt đột nhiên trắng bệch.

Tôi không nói gì.

Nghe mùi cẩu huyết phả vào mặt.

Thấy Hứa Liên Liên lòng như tro nguội, tôi không nhịn được nhỏ giọng an ủi: "Yên tâm, chúng ta sẽ không sao đâu."

Hứa Liên Liên lắc đầu: "Không, Ngạo Thiên đã chán tôi rồi, bây giờ anh ấy thích cô rồi, anh ấy sẽ chọn cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi: "..."

Lục Ngạo Thiên biết tin rất nhanh đã tới, lại còn tới một mình.

Bọn cướp đẩy tôi với Hứa Liên Liên tới cạnh lan can, chỉ thấy Lục Ngạo Thiên dưới lầu mặt mày hốc hác, thấy bọn tôi thì đau đớn kêu lớn: "Dừng tay! Không được làm hại các em ấy!"

Bọn cướp cười ha ha hai tiếng nói: "Năm đó Lục gia bọn mày hại tao phá sản, cửa nát nhà tan, bây giờ đến phiên mày nếm thử cảm giác đó, chọn đi, hai người họ, mày chỉ có thể cứu một."

Lục Ngạo Thiên hai mắt đỏ ngầu: "Không! Mau thả các em ấy ra!"

Đại ca, người ta đã nói là chỉ có thể cứu một người.

Anh kêu gào bất lực làm gì vậy?

Bọn cướp thấy Lục Ngạo Thiên như vậy, tựa hồ càng hưng phấn, đẩy bọn tôi ra sát rìa lan can thêm chút nữa, điên cuồng gào lên: "Mau chọn đi, còn không chọn thì cả hai đều không cứu được đâu!"

Khóe mắt tôi liếc thấy có bóng người đang tới gần.

Tôi không nhịn được nữa, đá một phát vào hạ bộ tên cướp: "Bà nó ai cần hắn cứu chứ? Mạng của tôi do tôi quyết định."

Cùng lúc đó, rất nhiều vệ sĩ nhanh chóng tiếp cận, vung tay một cái đè lũ cướp đang kêu gào xuống đất.

Bọn cướp dán mặt xuống đất, mặt đầy vẻ khó tin nhìn tôi: "Cô... Cô làm sao làm được?"

Tôi cười gằn: "Thấy qua năng lực đồng tiền chưa?"

Từ lúc Lục Ngạo Thiên để ý tôi, tôi đã chuẩn bị đàng hoàng rồi.

Thế giới của tổng tài bá đạo làm sao có thể không có bắt cóc chứ?