Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi quơ quơ chiếc nhẫn trên tay: "Thiết bị định vị."

Lại há mồn chỉ vào một cái răng: "Trong này cũng có thiết bị định vị."

Đội trưởng đội vệ sĩ vóc người cao lớn cơ bụng tám múi đi tới trước mặt tôi hỏi: "Bà chủ, xử lý thế nào đây?"

Tôi khoát tay: "Báo cảnh sát."

Cũng không biết Lục Ngạo Thiên nghĩ gì, một thân một mình tới đây, còn mặc âu phục giày da.

Không biết còn tưởng hắn đi catwalk.

Hứa Liên Liên nhìn những vệ sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh kia, ngơ ngác sững sờ tại chỗ: "Bọn họ..."

Tôi khá là tự hào: "Mỗi một người đều do tôi đích thân tuyển, vóc dáng cơ bắp đều xuất sắc, cô thích anh nào? Tôi giới thiệu cho cô làm quen nhé?"

Cô ấy đỏ mặt, theo bản năng muốn đi tìm Lục Ngạo Thiên.

Tôi gọi cô ấy lại: "Tâm sự với tôi chút nhé?"

Hứa Liên Liên suy nghĩ một chút, gật đầu.

Tôi đưa cô ấy tới một chỗ khuất, nhìn Lục Ngạo Thiên chạy tới chạy lui, hỏi quanh xem thử tôi có sao không, còn về Hứa Liên Liên thì hắn chỉ thuận miệng nói đôi câu.

Hứa Liên Liên không khỏi buồn bã thất vọng.

Tôi cười nhạo: "Thấy rõ bản chất của hắn chưa? Miệng thì nói yêu cô, rồi lại do dự không quyết giữa tôi và cô, hắn chưa từng cho cô sự tôn trọng mà cô nên có. Cô xác định muốn lãng phí thời gian với hắn tiếp sao? Tôi biết cô học hội họa, rất có năng khiếu, mở triển lãm tranh cá nhân từng là ước mơ của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hứa Liên Liên do dự.

Tôi đưa danh thiếp cho cô ấy, bảo cô ấy khi nào nghĩ thông thì tới tìm tôi.

Sau ba ngày, Hứa Liên Liên đã tới.

Lần này ánh mắt của cô ấy kiên định hơn nhiều, lúc đối mặt với tôi có hơi ngại ngùng.

"Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi muốn xuất ngoại tu nghiệp, nhưng tôi không muốn nhận một xu nào của Lục gia, cô có thể cho tôi vay không?"

Tôi vui vẻ đồng ý: "Đương nhiên, hơn nữa cô không cần trả lại, coi như tiền đầu tư. Tôi chịu mọi chi phí ăn ở học hành ở nước ngoài cho cô, chỉ cần sau này tranh của cô bán được thì chia cho một 10% tiền lời."

Tô Kiều ở bên cạnh nhỏ giọng mắng tôi: "Gian thương."

Tôi mỉm cười: "Thương nhân có ai không gian?"

Hứa Liên Liên thất kinh nói: "Cô tin tưởng tôi có thể thành công sao?"

"Đương nhiên!"

Cục cưng à, với năng khiếu của cô, cô sẽ trở thành ngôi sao mới của giới nghệ thuật.

Chỉ ngặt nửa đời trước phí hoài vì Lục Ngạo Nhiên, chỉ cần tỉnh ngộ thì vẫn chưa muộn.

Ngày Hứa Liên Liên xuất ngoại, tôi ra sân bay tiễn cô ấy.

Cô ấy hỏi tôi: "Trước kia tôi cảm thấy Ngạo Thiên là người quan trọng nhất đời tôi, quỹ tích cuộc đời tôi vẫn luôn quay quanh anh ta. Gần đây tôi vẫn nghĩ, rời xa anh ta tôi sẽ sống vui vẻ sao? Trần Miểu, bây giờ cô có vui vẻ không?"