Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi giang tay xoay một vòng, cho cô ấy thấy một thân hàng hiệu của tôi.

"Trời đẹp tôi sẽ vui, mua được một món trang sức đẹp cũng vui, mua vé số trúng năm đồng tôi cũng vui. Em gái à, niềm vui là do chính mình tạo ra, chỉ cần cô đặt mình ở vị trí thứ nhất, cô sẽ phát hiện thế giới này rất tốt đẹp. Mà ở chỗ chúng tôi, cái này gọi là đại nữ chủ."

Hứa Liên Liên nở nụ cười: "Tôi sẽ cố gắng trở thành đại nữ chủ."

Hứa Liên Liên cũng đi rồi.

Đối tượng Lục Ngạo Thiên quấy rầy đã biến thành một mình tôi.

Tôi chịu không nổi nữa, quyết định trị bệnh tổng tài bá đạo cho hắn.

Trong cốt truyện Lục Ngạo Thiên sẽ đối mặt khủng hoảng kinh doanh nghiêm trọng, việc thu mua Phong Tín đã giúp hắn không ít, nhưng bây giờ Phong Tín bị bọn tôi mua mất rồi, hắn chỉ có thể tìm đường khác.

Mà khu đất xây dựng sắp mở đấu giá ở ngoại thành chính là cơ hội của hắn.

Ngày đấu giá, Lục Ngạo Thiên rất bất ngờ khi thấy tôi ở đó, lại bắt đầu tự tin thái quá:

"Em biết tôi ở đây? Cố ý tới tìm tôi à?"

Tôi mỉm cười không nói.

Theo một nghĩa nào đó, tôi đúng là tới vì hắn.

Lục Ngạo Thiên đột nhiên tới gần tôi, nhỏ giọng nói vào tai tôi:

"Tôi còn có chuyện quan trọng phải làm, ngoan, em ở trong xe chờ tôi, lát nữa ăn tối với em."

Đừng ăn, mất công đêm về phải ói ra.

Tôi tìm chỗ ngồi xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Mảnh đất xây dựng này không nổi bật, không nhiều người cạnh tranh lắm.

Cho nên Lục Ngạo Thiên vẫn nhàn nhã thong dong ngồi ở hàng thứ nhất, nhìn mấy công ty nhỏ ra giá.

Chờ đến lúc đã hòm hòm, hắn báo giá 50 triệu.

Toàn trường ồ lên, quả nhiên không ai đấu nổi.

Lục Ngạo Thiên nhếch mép, vẫy tay với trợ lý: "Đặt phòng ăn đi, tôi muốn đi ăn tối với Trần tiểu thư."

Nhân viên đấu giá thực hiện thủ tục cuối cùng: "50 triệu lần thứ nhất, 50 triệu lần thứ hai, 50 triệu lần..."

Tôi thong dong giơ bảng số trong tay lên: "60 triệu."

Giống như một quả b.o.m ném xuống nước, toàn trường khiếp sợ.

Cùng nhau nhìn về phía tôi.

Sau đó bắt đầu xôn xao bàn tán về thân phận thật của tôi, tại sao xưa nay chưa bao giờ nghe danh một bà trùm bí ẩn như thế.

Lục Ngạo Thiên kinh ngạc sững sờ nhìn tôi, đầy khiếp sợ.

Rất tốt, phản ứng của họ khiến tôi rất hài lòng.

Nhân vật chính nên ra sân sau cùng, chấn nhiếp toàn trường.

Lục Ngạo Thiên chẳng qua là cục đá kê chân lót đường thôi.

Đệch! Chẳng trách mọi người đều muốn làm tổng tài bá đạo!

Cảm giác này thoải mái quá đi mất!