Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồ giả đều đã bị chính tay Lục Ngạo Thiên đập nát, không thể kiểm chứng, còn hàng thật đều thành của tôi hết.
Mau chở ra ngoài bán lấy tiền thôi.
Trong lòng kích động quá đỗi, tay tôi run run, cầm chìa khóa muốn đi.
Lại bị Lục Ngạo Thiên đi xuống lầu tông trúng.
Hắn mở cặp mắt trong suốt ngu xuẩn ra đánh giá tôi, hỏi: "Bác sĩ Trần phải đi sao?"
Nói thừa, nữ chính chạy rồi, tôi ở lại đây đánh trống phất cờ cổ vũ cho anh chắc?
Cho nên tôi gật đầu.
Lục Ngạo Thiên: "Cũng được, cô về gói ghém đồ đạc, từ mai tới đây ở."
Tôi: "?"
Lục Ngạo Thiên trong mắt dấy lên lửa giận hừng hực: "Nhiều nhất một tuần, tôi nhất định sẽ đưa em ấy quay về, nữ nhân đáng c.h.ế.t này chưa bao giờ biết trân trọng thân thể mình, cô ở đây tùy thời chờ lệnh."
Tôi còn có thể nói được gì nữa đây, anh vui là được.
Thế là tôi giả mù sa mưa: "Mong Hứa tiểu thư bình an vô sự."
Tôi quay người đi, hắn bèn gọi tôi lại: "Sao bác sĩ Trần lại run tay?"
Tiêu rồi, vừa nghĩ tới việc bị phát hiện thì không thể khống chế được nữa.
Nhưng Lục Ngạo Thiên đã giúp tôi: "Chắc hai ngày này cô vất vả rồi, Tống Ngôn, anh lái xe đưa bác sĩ Trần về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi và Tống Ngôn liếc mắt nhìn nhau, mỗi người có ý đồ xấu riêng.
Lên xe, Tống Ngôn đảo mắt qua mớ đồ cổ chất sau xe, gương mặt lạnh như băng thay đổi hẳn, kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi:
"Chị! Chị là chị ruột duy nhất của tôi!"
Tôi trợn mắt há mồm: "Anh trở mặt nhanh ghê ha."
Tống Ngôn mặt như đưa đám nói:
"Tôi là diễn viên, xuyên sách lại xuyên thành quản gia, mỗi ngày mở miệng ra đều là câu thoại - Thiếu gia lâu rồi chưa vui như vậy. Ôi trời đất quỷ thần ơi tôi thật sự chịu hết nổi con hàng bại não kia rồi, tôi mà có tiền thì quên đi!"
Không thể không nói, thân phận quản gia của Tống Ngôn rất tiện để moi tiền.
Thế là tôi với hắn vạch kế hoạch, chuẩn bị tranh thủ mấy ngày nay đánh dấu hết đồ có giá trị trong biệt thự, tìm cơ hội xử lý.
Nhưng tôi vạn vạn không ngờ tới.
Chưa đợi được cơ hội, lại đợi tới nữ phụ.
Đối tượng kết hôn của Lục Ngạo Thiên - thiên kim của tập đoàn Tô thị Tô Kiều.
Hôm ấy Lục Ngạo Thiên lại ra ngoài truy thê, tôi và Tống Ngôn nhân cơ hội đuổi người làm đi chỗ khác, như quạ sa ruộng bắp nhảy nhót tưng bừng tìm đồ quý trong biệt thự.
Tô Kiều mang giày cao gót, mặc đồ Chà Neo, xách túi Hơi Mệt.
Khí thế hùng hổ bước vào cửa lớn.
Lúc ấy tôi đang ngồi xổm cạnh bàn xem thử đá quý khảm trên chân bàn có phải đồ thật không.
Tô đại tiểu thư không nói không rằng xông tới tát tôi một phát nổ đom đóm.