Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bốp một tiếng, tôi theo tiếng vang té xuống đất.

Tô Kiều hừ lạnh: "Nghe bảo Lục Ngạo Thiên kim ốc tàng kiều, đưa mối tình đầu về nhà, chắc là cô đúng không, cô biết hắn có vợ chưa cưới chứ? Cô có biết xấu hổ không?"

Cẩu huyết, thật cẩu huyết.

Cô muốn đánh ghen thì tìm mối tình đầu ấy chứ, đánh tôi làm gì!

Tống Ngôn vội vàng che trước mặt tôi, nói: "Tô tiểu thư sao có thể một lời không hợp liền đánh người như vậy?"

Điêu dân hồ ngôn loạn ngữ, tôi có nói lời nào chưa? Lấy đâu ra lời mà kêu một lời không hợp?

Tôi nằm dưới đất giả c.h.ế.t không nhúc nhích.

Tống Ngôn thấy tôi hôn mê bất tỉnh thì cuống lên:

"Tiêu rồi tiêu rồi, c.h.ế.t người rồi."

Hắn ở cạnh tôi vò đầu bứt tai.

Tô Kiều cau mày nhìn hắn: "Tống quản gia, lần trước gặp anh, anh còn rất thận trọng cơ mà."

Tống Ngôn sửng sốt một thoáng, lại khôi phục gương mặt lạnh như nước đá: "Đây là bác sĩ riêng do thiếu gia mời, hiện tại cô ấy bị tiểu thư đánh ngất, hơi thở mong manh ngàn cân treo sợi tóc. Tôi là nười ngoài còn sốt ruột, Tô tiểu thư là thủ phạm, còn không có cả chút hổ thẹn cơ bản nhất luôn sao?"

Quả nhiên là diễn viên có khác. Một like cho anh Tống.

Tôi ti hí mắt ra nhìn, thấy trên mặt Tô Kiều quả nhiên lộ vẻ hoảng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bắt cóc đạo đức rất thành công.

Tôi lặng lẽ kéo tay áo Tống Ngôn, thì thầm: "Gọi xe cấp cứu, tới bệnh viện rồi bảo tôi bị đập đầu, làm kiểm tra toàn thân cho tôi, vậy là có thể ăn chặn tiền khám của tôi."

Nói xong tôi tiếp tục giả chết.

Tống Ngôn cảm khái: "Chị húp không chừa miếng cặn nào luôn nhỉ."

Hắn hiểu ý tôi, lúc tới bệnh viện yêu cầu làm hết mọi loại xét nghiệm đắt tiền nhất.

Tất cả đều do Tô Kiều chi trả.

Sảng khoái.

Khám xong tôi nằm trong phòng bệnh VIP đánh một giấc đã đời, cảm thấy cũng đẫy giấc rồi mới mơ màng tỉnh lại.

Tô Kiều nhìn tôi đầy áy náy: "Xin lỗi cô nhiều, tại tôi nhận nhầm người."

Nói xong, cô ấy nhíu mày tỏ vẻ vô cùng băn khoăn.

"Nhưng mà kể cũng lạ, từ nhỏ tôi được dạy dỗ rất kỹ càng, có học thức có tầm mắt, theo lý mà nói thì dù có biết Lục Ngạo Thiên còn dây dưa với mối tình đầu đi nữa, tôi cũng sẽ có nhiều biện pháp phù hợp thân phận khác để giải quyết, sao liền kích động đi đánh người như thế chứ?"

Tôi rất muốn nói cho cô ấy biết, vì cô bị kịch bản ràng buộc!

Cô là nữ phụ nên phải bị nam chính ngược, vì nam chính mà đánh mất lí trí.

Đệch, tiểu thuyết này đứa nào viết mà mắc ói vậy không biết.