Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Kiều nói cô ấy từ nhỏ năng lực xuất chúng, nhưng gia tộc xưa nay không chịu cho cô ấy chen chân vào việc làm ăn.
Còn nói với cô ấy rằng giá trị duy nhất của cô ấy chính là giúp gia tộc liên hôn, cô ấy rõ ràng thấy không đúng, nhưng chẳng hiểu sao tới ngày hôm sau đã quên rồi.
Tôi chậm rãi ý thức được, Tô Kiều hình như tự ý thức được một chút.
Thế là tôi bèn thăm dò: "Tô tiểu thư, cô thấy lạ là vì cô là nhân vật trong tiểu thuyết tổng tài bá đạo, cô muốn thay đổi hướng đi của nhân vật sao? Tôi có thể giúp cô."
Tô Kiều sững sờ, lập tức nghịch lọn tóc, cười nhạo:
"Cô cũng biết nói quá ghê, dù tôi thực sự là nữ chính trong tiểu thuyết, tôi từ nhỏ đến lớn thuận buồm xuôi gió, chồng chưa cưới cũng là người xuất chúng, tại sao tôi lại muốn thay đổi vận mệnh tốt như vậy, cô cho tôi một lý do xem nào."
Tôi trầm mặc một lát, tàn nhẫn mở miệng:
"Cô là nữ phụ chanh chua độc ác."
...
Thế giới bỗng lặng ngắt như tờ.
Trong lúc hoảng hốt tựa như còn có thể nghe thấy thanh âm niềm tin sụp đổ.
Tô Kiều giận tái mặt: "Con hàng rác rưởi Lục Ngạo Thiên này, cái thá gì chứ, tôi vừa giàu vừa đẹp, người theo đuổi tôi từ đây sang Pháp còn không đủ chỗ xếp hàng, thế mà hắn dám để tôi làm nữ phụ ác độc."
Chửi xong, cô ấy thô bạo vung tay chỉ mặt tôi:
"Được lắm, cô thuyết phục được tôi rồi đấy."
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mở đường cho cô ấy thuận lợi hơn nhiều so với tôi tưởng tượng.
Tôi với Tô Kiều rất nhanh bắt nhịp với nhau.
Tôi hỏi cô ấy: "Có phải Tô thị nhà cô và Lục Ngạo Thiên đều muốn mua lại một công ty phần mềm tên là Phong Tín không?"
Tô Kiều gật đầu: "Nhưng chú bác trong nhà đều nói là nhường cho Lục gia…"
Tôi: "Nhường cái rắm! Nghe tôi, nhất định phải mua được công ty này, hiện tại họ đang nghiên cứu sáng tạo một trò chơi mà một năm sau sẽ bùng nổ toàn cõi mạng."
Tô Kiều bị tôi thuyết phục m.á.u nóng sục sôi, nhưng lúc lên kế hoạch, chúng tôi phát hiện một vấn đề nghiêm trọng.
Tô Kiều không có quyền lên tiếng, cô ấy không thuyết phục được người nhà, mà không tính người nhà thì tiền riêng của cô ấy lại không đủ.
Tôi nhẩm tính giá trị mớ đồ cổ mới hốt được kia, bán hết áp vào cũng chưa đủ, vẫn còn thiếu 20 triệu.
Tôi và Tô Kiều yên lặng nhìn về phía Tống Ngôn ngồi thu lu trong góc.
Tống Ngôn khóc không ra nước mắt: "Rốt cuộc các cô cũng nhớ tới tôi."
Tôi bước lại vỗ vai an ủi hắn: "Nghĩ thoáng chút, đây chính là thiết lập nhân vật của anh, một quản gia không có mấy cảm giác tồn tại."
Tống Ngôn nhìn vẻ mặt gian xảo của tôi, yên lặng che ngực: "Bán cái thân này cũng không đủ 20 triệu đâu."
Tôi: "..."
Tôi giữ cổ hắn nói một câu: "Đi thôi, dê béo chắc cũng về nhà rồi, tiếp tục về biệt thự làm thịt dê thôi!"