Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi với Tống Ngôn lại lén la lén lút trở về việt thự.
Vừa vào cửa lớn đã thấy dê béo, à nhầm, Lục Ngạo Thiên ngồi đó.
Lúc này hắn làm quả đuôi mắt đỏ chót mang tính biểu tượng của tổng tài bá đạo, âm trầm ngồi tựa ghế bành.
Thấy hai đứa tôi thì không khỏi nghi hoặc cau mày: "Sao hai người lại ra ngoài cùng nhau?"
Tôi đàng hoàng nghiêm túc nói láo:
"Lúc nãy đồng nghiệp của tôi gọi điện thoại báo rằng nhìn thấy một người rất giống Hứa tiểu thư, nên tôi với Tống quản gia đi tìm, ai dè không phải, nhầm người."
Tôi thở dài: "Hứa tiểu thư nhỏ yếu đáng thương lại bất lực, cô ấy có thể đi đâu được chứ, lại không có bạn bè nào khác, ôi chao…"
Tôi càng nói, Lục Ngạo Thiên càng hối hận, hắn đau khổ ôm đầu tự lẩm bẩm:
"Đều do tôi, tôi không nên để em ấy biết chuyện liên hôn, Liên Liên nhất định rất hận tôi."
Bà nhổ vào! Tra nam c.h.ế.t tiệt.
Lúc này mà còn nghĩ tới chuyện giấu cô ấy chứ không phải là từ chối hôn sự.
Không xẻo cho hết thịt con dê béo ngu xuẩn khốn kiếp nhà anh, tôi không phải họ Trần!
Tôi cắn răng, lơ đãng tiết lộ:
“Nếu như dùng thủ đoạn treo giải thưởng để thu thập tin tức của Hứa tiểu thư, khả năng rất cao sẽ có thể tìm được người, đáng tiếc…”
Nói xong tôi lại thở dài, lắc đầu, nhấc chân bước về phía phòng mình.
Đồng thời, trong lòng đếm thầm ba, hai, một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Lục Ngạo Thiên: “Chờ đã.”
Khà khà, cắn câu rồi.
Lục Ngạo Thiên trầm tư một lát rồi hỏi: “Sao cô lại nói đáng tiếc?”
Tôi giả ngu: “Bởi vì treo giải thưởng cần rất nhiều tiền, để tìm người mà trả giá nhiều như vậy có đáng không?”
Nói xong, tôi đột nhiên đưa tay che miệng, ánh mắt lộ vẻ khó tin nhìn Lục Ngạo Thiên.
“Ấu mài gót, không ngờ tôi lại quên mất! Hứa tiểu thư là người anh yêu! Bất kể tốn bao nhiêu tiền, anh đều sẽ bỏ ra để tìm cô ấy đúng không?
Lục Ngạo Thiên ánh mắt kiên định: “Đương nhiên!”
Hắn ngồi trên ghế bành suy tư một lúc, sau đó ngoắc tay với Tống Ngôn:
“Tống Ngôn, việc này anh xử lý, thông báo cho người môi giới cũng được, phát trên màn hình quảng cáo ở các thành phố lớn cũng được, thông báo rộng rãi việc treo thưởng này ra ngoài, chỉ cần có tin tức của Liên Liên, trả công theo mức độ hữu dụng của tin tức.”
Tống Ngôn hỏi: “Tổng ngân sách là bao nhiêu?”
Lục Ngạo Thiên thô bạo nhếch mép: “Không tiếc bất cứ giá nào.”
Đêm đó tôi với Tống Ngôn ngồi xổm trong góc tường bày mưu.
Tống Ngôn hỏi: “Chị biết Hứa Liên Liên ở đâu thật à?”
Tôi: “Tôi không biết.”
Tống Ngôn: “Vậy không phải chị đang lừa đảo à?”
Tôi khoát tay: “Tôi không biết bây giờ cô ấy ở chỗ nào, nhưng tôi biết địa điểm nơi cô ấy gặp lại Lục Ngạo Thiên, vào ngày lễ tình nhân đúng một tháng sau, hai người họ sẽ gặp nhau đầy lãng mạn trên cầu vượt.”