Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Ngôn chợt hiểu ra, lập tức cắn răng: “Đọc trước nội dung truyện gốc thật là hữu dụng!”

Thế là Tống Ngôn giả bộ bận rộn nửa tháng, cũng thông báo treo thưởng, nhưng không hề thu được một chút tin tức có ích nào cả.

Việc này khiến cho Lục Ngạo Thiên càng thêm lo lắng.

Mãi cho đến trước lễ tình nhân một ngày, Tống Ngôn mới tiết lộ tin tức then chốt về việc Hứa Liên Liên sẽ xuất hiện ở trên cầu vượt.

Cũng bảo rằng người bán tin không tiết lộ danh tính, cũng chính là tôi, báo giá năm triệu. (Năm triệu CNY, tương đương mười mấy tỷ VNĐ, kèo thơm).

Tôi vốn tưởng ít nhiều gì Lục Ngạo Thiên cũng phải nhíu mày một cái, chửi tôi ép giá, ai ngờ hắn nghe xong chỉ nở nụ cười tà mị:

“Rất tốt, Liên Liên xứng với cái giá này.”

Xin lỗi, tôi đã đánh giá thấp mức độ não tàn của hắn.

Đệch! Sớm biết vậy báo giá cao hơn chút.

Ngày lễ tình nhân, tổng tài bá đạo lên cầu vượt đứng đợi từ rất sớm, tôi sợ có gì bất trắc, cũng kiếm đại một cái cớ lò dò đi theo..

Chúng tôi đóng vai người qua đường đợi hai tiếng đồng hồ trên cầu vượt.

Cuối cùng cũng nhìn thấy một bóng người liêu xiêu trong gió xuất hiện ở đầu kia cầu vượt.

Lục Ngạo Thiên lập tức mất khống chế, lao tới ôm Hứa Liên Liên vào lòng, sao đó tàn bạo uy h.i.ế.p cô ấy:

“Lần này anh nhất định phải nhốt em lại, không thể để em rời xa anh nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hứa Liên Liên khóc như đê vỡ: “Xin lỗi Ngạo Thiên, con của bọn mình không còn nữa.”

Thân thể Lục Ngạo Thiên cứng đờ, hắn cố gắng kiềm chế vuốt ve gương mặt Hứa Liên Liên, an ủi cô ấy:

“Không sao, sau này sẽ lại có mà, chúng ta làm một cặp sinh đôi, một đứa trong tử cung, một đứa ngoài tử cung.”

Cách đó không xa, tôi và Tống Ngôn cùng câm nín.

Tao nhã, quá tao nhã.

Sự tình vốn dĩ nên kết thúc ở đây, thế nhưng vạn vạn không ngờ tới, một cục đá không biết từ đâu bay tới.

Xẹt qua trán Hứa Liên Liên, trong nháy mắt rạch ra một vết thương nhỏ, m.á.u tươi kéo nhau chảy xuống.

Hứa Liên Liên ôm trán suy yếu đổ vào n.g.ự.c Lục Ngạo Thiên.

Lục Ngạo Thiên muốn phát điên, điên cuồng gọi tôi:

“Trần Miểu! Bác sĩ Trần! Mau cứu em ấy!”

Tôi không nói gì đi tới, chuẩn bị móc cao dán nhà làm ra dán.

Bỗng nghe một tiếng nói vang đến: “Khoan đã!”

Chỉ thấy một bà dì lộng lẫy khoan thai đi tới.

Lục Ngạo Thiên kinh ngạc gọi mẹ một tiếng.

Mẹ Lục tức giận chỉ vào Hứa Liên Liên nói: “Chỉ vì cô ta, Tô gia chủ động hủy hôn, thằng bất hiếu này, hôm nay không cho phép ai cứu cô ta!”