Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói là sẽ thường xuyên hẹn đi ăn thì Trương Chu Tự thật sự thường xuyên hẹn tôi đi ăn luôn.
Trước đây, anh ấy vẫn luôn ở nước ngoài, do chính sách của nước A năm ngoái nên anh rút phần lớn các hoạt động kinh doanh trong nước, Công ty Hoa Nam đóng trụ sở tại Dương Thành. Dương Thành có rất nhiều món ngon, trong lần trở về này, anh nói rằng cuối cùng thì mình cũng có thể ăn uống thỏa thích, cách vài ba bữa lại hẹn tôi đi ăn.
Dần dần, tôi và anh ấy trở nên thân thiết, đối xử với nhau như bạn cũ nhiều năm, không còn khách sáo, giữ lễ nữa.
Cho đến một ngày nọ, khi tôi đang ăn cơm với anh ấy thì không cẩn thận mà bị sặc. Cảnh anh ấy tiến lại gần xoa lưng cho tôi đã bị người ta chụp lại. Vì khoảng cách hơi xa, cộng thêm vấn đề góc độ chụp nên trên ảnh, trông hai chúng tôi như đang hôn nhau. Bức ảnh này lan truyền trên mạng, có cư dân mạng vậy mà bắt đầu "đẩy thuyền" tôi và Trương Chu Tự.
Trương Chu Tự đẩy gọng kính, hỏi tôi rằng có muốn xử lý không?
Thực ra tôi thì không sao cả, tôi và anh ấy dính scandal thì còn có thể tăng độ hot cho công ty của tôi, tôi chỉ sợ anh ấy không muốn.
Anh ấy thấy tôi không nói gì thì mím môi: "Thực ra tôi nghĩ rằng người thanh liêm thì không cần tự biện bạch, đúng không? Hai chúng ta bận bù đầu vì công việc, không nên bị phân tâm bởi chuyện nhỏ nhặt thế này."
Tôi hưởng ứng: "Ừm, Tổng giám đốc Trương nói có lý, vậy thì… không xử lý nữa nhé?"
Anh ấy gật đầu: "Ừm, không xử lý nữa, không cần thiết."
Cứ thế, cả hai chúng tôi đều không để tâm đến chuyện này.
Chỉ là tôi không ngờ rằng hai ngày sau, trợ lý của Trương Chu Tự gọi điện cho tôi rồi nói rằng nhân viên của tôi đã đánh Trương Chu Tự.
Chuyện này gây ra họa lớn rồi, tôi vội vàng chạy đến bệnh viện.
Mặt Trương Chu Tự bầm một mảng, khóe miệng cũng nứt ra, chảy máu, trông thảm thương vô cùng.
Còn "nhân viên của tôi" đứng ở một bên, người đó lại chính là Tống Quyết.
Không nhìn thấy vết thương trên mặt Tống Quyết. Thấy tôi đến, Tống Quyết đứng dậy: "Lăng Tiêu…"
Tôi không thèm nhìn hắn, đi thẳng đến trước mặt Trương Chu Tự, hỏi trong sự quan tâm: "Tình hình vết thương thế nào? Ngoài mặt ra, cậu còn chỗ nào bị thương nữa không?"
Trương Chu Tự nhìn tôi một cái, lại nhìn Tống Quyết một cái, rũ mi: “Không, tôi không bị thương nặng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi vẫn không yên tâm, muốn tìm bác sĩ kiểm tra kỹ cho anh.
Tống Quyết cản tôi lại với vẻ mặt không thể tin nổi: "Lăng Tiêu, anh cũng bị thương mà, sao em không quan tâm anh?"
Tôi sốt ruột: "Anh bị thương ở đâu? Có thể đừng giở trò vô lý nữa không? Rõ ràng A Tự bị thương nặng hơn."
Trương Chu Tự nhẹ nhàng kéo vạt áo tôi: "Không sao đâu Lăng Tiêu, hắn ta chỉ muốn em quan tâm hắn thôi, tôi bị thương… không nặng đâu, em đi xem hắn thử đi."
Tôi nhíu mày, không vui: "Anh đừng nói giúp hắn ta nữa, hắn ta có sao hay không lẽ nào tôi không nhìn ra à? Anh cũng thế, cứ đứng yên chịu đánh sao? Anh phải phản công lại chứ."
Trương Chu Tự cúi đầu như đứa trẻ mẫu giáo bị mắng.
Vừa nghĩ đến là người bên phía tôi ra tay trước, tôi lại dịu giọng: "Anh đi kiểm tra kỹ lại đi, xem còn vết thương nào khác không."
Tống Quyết không chịu nổi nữa, chỉ vào Trương Chu Tự mà lớn tiếng mắng: "Đậu xanh, Trương Chu Tự, mày giả bộ gì đó hả?"
Tôi cản hắn lại: "Hóa ra anh muốn đánh người ngay trước mặt tôi sao?"
"Chúc Lăng Tiêu, là anh ta đánh tôi trước! Em thiên vị anh ta vậy sao?Có phải em đã thích anh ta rồi không?"
"Tôi thích ai thì liên quan gì đến anh?"
"Có liên quan! Rõ ràng trước đây người em thích là anh mà!"
Vừa nói, hắn vừa trừng mắt với Trương Chu Tự: “Hồi cấp 3, cô ấy đã thích tôi rồi. Lần đầu tiên của cô ấy cũng là cho tôi, anh nghĩ…"
"Bốp!"
Cái tát của tôi ngắt lời hắn.
Đầu hắn nghiêng sang một bên, lệ trong khóe mắt từ từ rơi xuống: "Chúc Lăng Tiêu, em không thể như vậy. Em đã thuần hóa anh thành con ch.ó của em rồi lại vứt bỏ anh, em không thể như vậy…"
Tôi dời tầm mắt, lạnh lùng nói: "Cút ra ngoài."