Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà ta nói: "Là dì có tội. Bấy lâu nay, dì vì chuyện của bố con mà đau thắt ruột gan, bản thân quên ăn thì thôi đi, lại còn bỏ bê bọn trẻ. Dì sẽ c.h.ế.t để chuộc tội với bố con ngay bây giờ."

Nói rồi, bà ta ôm chặt lấy Lưu Thanh Thanh cũng đang khóc đáng thương: "Đứa bé Thanh Thanh này cũng vậy, mất bố nó đau lòng đến mức không ăn, không uống cũng không kêu đói, mẹ con dì đều quên mất chuyện này nên mới bỏ qua việc bé Ngọc cần phải ăn cơm. Chuyện này Lão Chu mà biết được trên trời sẽ trách dì."

Lần đó, trong ánh mắt anh trai nhìn họ đã có sự áy náy và né tránh, anh ấy không còn chủ động nhìn về phía tôi nữa.

Tôi nói không phải như vậy, bữa nào bà ta và con gái cũng ra ngoài ăn, còn nhốt tôi ở nhà.

dì Lưu nghe vậy sững người một lúc, nước mắt vẫn đọng trên gương mặt trắng bệch của bà ta. Bà ta ngất đi, trước khi ngất, còn kéo ống quần anh trai để tạ tội với anh ấy. Bà ta nói: "Dì có lỗi với Lão Chu, đã dạy hư con gái ông ấy rồi, bé Ngọc đang trong thời kỳ nổi loạn, con không dám quản lý nghiêm con bé, để con bé học được cách nói dối rồi."

Không lâu sau đó, anh trai đã rời đi. Anh ấy xin nghỉ phép để về nhà, giờ còn phải vội vàng về trường để theo kịp việc học của mình.

dì Lưu và Lưu Thanh Thanh cũng bắt đầu thay đổi từ lúc đó.

Dường như dì Lưu đã thật sự coi anh trai như con ruột, coi anh ấy là chỗ dựa duy nhất cho nửa đời sau của mình. Bà ta luôn gọi điện hỏi thăm anh trai, thỉnh thoảng lại gửi một vài thứ từ nhà đi cho anh ấy và báo cáo tình hình gần đây của gia đình.

Lưu Thanh Thanh cũng thay đổi rồi. Cô ta không còn công khai gây sự nữa. Thay vào đó, cô ta lén lút phá hoại giường và dụng cụ học tập của tôi, còn lan truyền tin đồn trong trường rằng tôi là sao chổi, khắc c.h.ế.t cả mẹ ruột rồi lại khắc c.h.ế.t bố ruột, khiến tất cả mọi người cô lập tôi.

Thỉnh thoảng, khi dì Lưu gọi điện cho anh trai, bà ta cũng sẽ nhắc đến tôi, bà ta nói: "Bé Ngọc ấy à, gần đây ở trường nó không ngoan ngoãn cho lắm, giáo viên đã tìm dì mấy lần rồi. Nghe nói... những đứa trẻ như nó, tâm tư trong lòng phức tạp lắm." Nói xong, bà ta lại tự trách bản thân hai câu với vẻ tủi thân: "Dì thế này hình như là đang mách tội, nhưng dì cũng hết cách rồi, người ta nói mẹ kế khó làm mà..."

Ban đầu, anh trai còn không vui mà cúp điện thoại. Nhưng sau này, sau khi anh ấy hỏi rõ giáo viên, lại cảm thấy áy náy.

Tôi nói với anh ấy: "Không phải đâu... là Lưu Thanh Thanh..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Chu Vấn Ngọc." Anh ấy lạnh lùng ngắt lời tôi: "Anh ở ngoài khởi nghiệp rất mệt mỏi, gánh nặng gia đình đều đổ dồn lên vai anh, em có thể hiểu chuyện một chút, đừng gây thêm phiền phức cho mọi người không?"

Tôi im lặng ngậm miệng lại.

Từ tận đáy lòng, tôi biết rõ rằng mình là phiền phức của anh trai.

Khi tôi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.

Trước mắt tôi là một căn phòng ngủ hoàn toàn mới.

Năm thứ hai sau khi bố tôi mất, phòng ngủ của tôi đã bị biến thành phòng đàn của Lưu Thanh Thanh. Ban đầu mẹ kế bắt tôi ngủ ở phòng chứa đồ. Sau đó, bà ta lại bắt tôi ngủ ngoài ban công. Chỉ khi anh trai về nhà, tôi mới được ngủ trong phòng của Lưu Thanh Thanh, còn bà ta và Lưu Thanh Thanh thì chen chúc trong một phòng.

Đã lâu lắm rồi tôi chưa được nằm trên một chiếc giường rộng rãi, sạch sẽ như thế này. Tôi cẩn thận từng li từng tí đứng dậy, đẩy cửa ra, liền thấy Tạ Tinh Thần đang ngồi hút thuốc trên sofa. Thấy tôi ra ngoài, anh tặc lưỡi một cái, dập tắt điếu thuốc trên tay rồi đứng dậy mở cửa sổ thông gió. Khi anh cử động, tôi thấy vòng băng gạc được quấn vội vàng trên cổ tay anh. Băng gạc đã lỏng ra nửa vòng, để lộ vết thương đỏ tươi bên trong. Trên người tôi cũng từng có vết thương tương tự.

Trước khi Tạ Tinh Thần nhận tiền của tôi, anh đã nhìn chằm chằm vào cổ tay tôi rất lâu.

Tôi tìm khắp căn nhà, dựa vào lời dì nhắc hôm qua về chỗ để đồ, cuối cùng cũng tìm thấy hộp y tế. Tôi rón rén bước tới.

Lúc Tạ Tinh Thần quay đầu, tôi đang ngồi xổm trước mặt anh, tay cầm một chai cồn sát trùng dạng xịt. Anh nhìn thấy tôi, sững sờ. Ngay giây tiếp theo, tôi ấn đầu xịt, phun cồn vào vết thương trên cổ tay anh. Tiếng rên rỉ đau đớn của anh lập tức vang vọng khắp căn hộ rộng lớn. Sau đó một lúc, Tạ Tinh Thần ngồi trên sofa, mặt tái mét. Anh duỗi thẳng cánh tay, mặc kệ tôi tỉ mỉ băng bó vết thương cho anh rồi thắt một chiếc nơ xinh xắn.

"Chu Vấn Ngọc."

Nghe thấy có tiếng gọi, tôi vô thức quay đầu lại. Tạ Tinh Thần đang cầm một xấp tài liệu dày cộp, trên cùng là tên tôi.