Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 10: Phản Kích Trong Lòng Hội Trường

Tiếng nhạc cổ điển vang lên trong hội trường sang trọng, nhưng từng nhịp âm thanh lại như d.a.o rạch vào não Lăng Y Vân.

Cô không còn nghe rõ tiếng chào hỏi, không nhìn thấy những ánh đèn flash chớp nhoáng từ báo chí.

Tất cả đều mờ đi khi mắt cô khóa chặt vào người đàn ông đứng trong bóng tối cuối hội trường — kẻ vừa ra ám hiệu nội bộ của tổ chức Bóng Ảnh.

Tên mã: Sói Đêm.

Người từng là trung uý đặc biệt của Bóng Ảnh, bị khai trừ sau một vụ án nội gián và mất tích không dấu vết.

Hắn còn sống.

Và giờ… hắn đang ở đây.

“Chúng ta bị lộ,” cô khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai Lục Trạch Minh.

Anh không giật mình.

Chỉ liếc qua bả vai cô, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm đã mài sẵn.

“Tôi đoán được điều này. Tôi đã để bẫy sẵn. Nhưng không ngờ, chúng nhắm vào tôi… vào đúng hôm cô đứng cạnh tôi.”

Y Vân nheo mắt, lập tức hiểu ra — nếu cô không ở đây hôm nay, rất có thể kế hoạch ám sát Lục Trạch Minh sẽ thành công.

Chúng muốn g.i.ế.c anh.

Đồng thời, gài cô vào thế phản bội.

Cô siết tay, ánh mắt lóe lên sát khí.

“Anh có súng?”

“Luật cấm mang vào hội trường.”

Anh đáp nhẹ nhàng, mắt vẫn không rời đám đông.

“Tôi không cần luật.”

Y Vân rút từ gấu váy một con d.a.o siêu mảnh — thứ cô luôn giấu bên mình, ngay cả khi đi tắm.

Lúc đó, từ phía sân khấu, một nhân viên bước ra, tay cầm ly rượu đỏ – như để mời khách.

Nhưng mắt hắn… không hề nhìn ai ngoài Lục Trạch Minh.

Một bước.

Hai bước.

Hắn tiếp cận, tay phải đã giấu vật gì đó sau ly rượu.

“Nguy hiểm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Y Vân hét lớn, xoay người đẩy Lục Trạch Minh sang một bên, còn chính mình lao tới.

Pằng!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên.

Không ai nghe rõ. Không ai thấy gì.

Chỉ biết trong tích tắc, cô đã hất tay kẻ tấn công, gạt đường đạn lệch khỏi hướng về Lục Trạch Minh, và đ.â.m thẳng con d.a.o vào cổ tay hắn.

Máu phun ra, hỗn loạn bùng lên.

Người xung quanh hét lớn. Nhân viên an ninh lập tức xông tới.

“Bắt hắn!”

Y Vân ra lệnh dứt khoát, lúc này đã không còn là ‘cô dâu’ của Lục Trạch Minh, mà là đặc công số hiệu A-17, chỉ huy hiện trường như bản năng trỗi dậy.

Lục Trạch Minh đứng phía sau, ánh mắt anh không còn lạnh lùng như thường ngày, mà là… một tia lo lắng hiếm hoi khi thấy vết rạch nhỏ trên cánh tay cô.

“Cô bị thương.”

“Không sao. Chỉ xước nhẹ.”

“Tôi đã bảo sẽ bảo vệ cô. Nhưng lại để cô đỡ đạn cho tôi.”

“Tôi không đỡ vì nhiệm vụ.”

Cô khẽ đáp, mắt nhìn thẳng vào anh.

“Tôi… không muốn anh chết.”

Lần đầu tiên, lời nói của cô không kèm theo sát khí.

Lần đầu tiên, cô thừa nhận:

Trái tim mình đã lệch khỏi đường đi định sẵn.

Tối hôm đó, biệt thự Lục gia được canh phòng nghiêm ngặt.

Lăng Y Vân ngồi trên giường, băng lại vết thương nhỏ trên tay.

Cô nhìn vết xước như nhìn thấy một sự thật lớn lao hơn.

“Cô không còn chỉ là đặc công,”

Giọng Lục Trạch Minh vang lên sau lưng.

“Cô đang bắt đầu sống như một người phụ nữ bình thường… bên cạnh người đàn ông sẵn sàng cùng cô chiến đấu.”

Y Vân không đáp.

Chỉ có giọt nước lặng lẽ trượt xuống gò má.