Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 11: Cánh Cửa Đen Và Lời Mời Nguy Hiểm
Sau vụ ám sát bất thành tại hội trường, toàn thành phố xôn xao.
Báo chí bị bịt miệng. Đội an ninh của Lục gia được tăng cường gấp đôi.
Bên ngoài, tất cả được mô tả là một “tai nạn nhỏ do rượu đổ”.
Nhưng Lăng Y Vân biết, màn sương mỏng đã bị vạch ra.
Bóng Ảnh – tổ chức mà cô từng trung thành, đang bắt đầu hành động.
Và người đàn ông tên Lục Trạch Minh – không còn chỉ là mục tiêu. Anh đã trở thành điểm trung tâm của toàn bộ cơn bão.
Tối hôm đó, khi cô bước vào thư phòng, anh đã ngồi sẵn trong bóng tối.
Căn phòng không bật đèn. Chỉ có ánh sáng mờ từ chiếc đèn để bàn hắt xuống khuôn mặt sắc sảo của anh – y như bóng ma bước ra từ tiểu thuyết.
“Tôi tưởng anh nghỉ rồi.”
Y Vân cất tiếng, cố giữ bình thản.
“Tôi chờ cô.”
Anh đáp, giọng không còn lạnh lùng, nhưng nghiêm trọng lạ thường.
Anh ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế đối diện. Trên bàn là một chiếc laptop và một tệp tài liệu dày được đóng bìa đen.
“Đây là gì?”
“Sự thật.”
Anh dừng một chút, rồi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Sự thật mà nếu tôi nói ra… cô sẽ không bao giờ còn coi tôi là một doanh nhân bình thường nữa.”
Y Vân siết nhẹ tay.
Cô biết, giây phút này rồi cũng sẽ đến.
Lục Trạch Minh mở máy, bấm vài dòng mã khóa. Trên màn hình hiện lên những tài liệu mật: ảnh vệ tinh, hồ sơ điều tra, bản đồ hệ thống vũ khí, và… hình ảnh của chính cô.
“Anh theo dõi tôi từ bao lâu rồi?”
Cô hỏi, mắt vẫn không rời tấm ảnh chụp cô trong nhiệm vụ hai năm trước ở Đông Âu.
“Từ khi tôi biết… chính cô là người đã cứu em trai tôi khỏi tay sát thủ Bóng Ảnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Y Vân khựng lại.
Cô nhớ nhiệm vụ đó. Một đứa trẻ 12 tuổi bị đưa vào lò huấn luyện. Cô đã phá luật tổ chức, đưa nó trốn ra ngoài và làm giả cái chết.
“Thằng bé đó là…”
“Em trai tôi.”
Anh cười nhẹ, nhưng không giấu được sự đau đớn trong mắt.
“Cô cứu nó. Nhưng cái giá là… cô bị tổ chức ghi vào danh sách cảnh giới cấp A.”
Y Vân nghẹn lời.
Cô chưa từng nghĩ… lòng tốt vụt qua một giây năm đó lại kéo cô vào mối nhân duyên rối ren này.
“Tôi nợ cô một mạng. Nhưng tôi không giữ cô lại vì nợ.”
“Tôi giữ cô… vì tôi không muốn mất cô thêm lần nào nữa.”
Cô nhìn anh, lần đầu tiên ánh mắt không phòng bị.
Anh đứng dậy, đi đến phía sau thư phòng, mở ra một cánh cửa – nhỏ, kín đáo, nhưng kiên cố như một hầm bí mật.
Bên trong là căn phòng tối, treo đầy bản đồ, ký hiệu, vũ khí và máy tính.
“Đây là mạng lưới ngầm tôi xây dựng. Để tìm ra kẻ đứng sau tổ chức thật sự của Bóng Ảnh.”
“Tôi không cần cô tiếp tục làm đặc công. Tôi muốn cô… trở thành người bên cạnh tôi. Đồng hành, chứ không bị lợi dụng.”
Y Vân bước vào căn phòng. Mùi thuốc súng, mùi sắt lạnh và dữ liệu nhấp nháy khiến cô rùng mình.
“Anh đang rủ tôi phản bội tổ chức?”
Cô hỏi, giọng khẽ run.
“Không.”
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô.
“Tôi rủ cô… chọn lại cuộc đời.”
Im lặng kéo dài.
Rồi một giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên tay cô.
Không phải vì sợ.
Mà vì… cô thấy mình đã có một nơi để về.