Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 9: Thân Mật Hơn Cả Nhiệm Vụ

Ánh nắng sớm xuyên qua tấm rèm cửa, đổ một vệt sáng dịu nhẹ lên khuôn mặt người phụ nữ đang nằm nghiêng trong chăn.

Lăng Y Vân mở mắt.

Cô chưa từng ngủ sâu đến thế trong một nhiệm vụ.

Chưa từng buông lỏng cảnh giác đến mức… quên cả việc kiểm tra lối thoát trước khi chợp mắt.

Điều duy nhất cô còn nhớ rõ – là bàn tay ấm nóng của Lục Trạch Minh đặt trên eo cô suốt cả đêm.

Giấc ngủ ấy… đáng sợ hơn cả tiếng súng.

Nó khiến cô bắt đầu sợ chính mình.

Sợ mình mềm yếu.

Sợ mình lỡ có cảm xúc.

Sợ... không còn phân biệt rõ ranh giới giữa mục tiêu và người đàn ông thật sự.

Cô vươn người định ngồi dậy thì bất ngờ giật mình – cánh tay anh vẫn còn quấn chặt quanh người cô.

“Muốn đi đâu?”

Giọng anh vang lên bên tai, khàn khàn và… dịu dàng đến bất ngờ.

“Tôi không phải búp bê ngủ dậy cần anh ôm mãi thế này.”

Cô nghiêng đầu, cố gắng giữ vẻ lạnh nhạt.

“Cô không phải búp bê,”

Anh khẽ cười, mắt vẫn nhắm hờ.

“Cô là trái mìn có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Nhưng tôi lại nghiện cảm giác ôm quả mìn ấy trong lòng.”

Y Vân suýt bật cười, nhưng kìm lại.

Anh lúc nào cũng biết cách khiến không khí căng thẳng trở nên… nguy hiểm kiểu khác.

“Hôm nay, tôi có cuộc họp quan trọng. Đi cùng tôi.”

“Với tư cách gì?”

“Vợ.”

Anh đáp như thể đó là chân lý không thể chối bỏ.

Sáng hôm đó, Lăng Y Vân xuất hiện cùng Lục Trạch Minh tại hội trường sự kiện kinh tế quốc tế – nơi quy tụ gần hết giới thượng lưu, truyền thông và những nhà đầu tư quyền lực bậc nhất.

Cô mặc một chiếc váy lụa ôm sát màu đen, tóc búi cao gọn gàng, chỉ tô nhẹ son môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đơn giản. Nhưng cực kỳ thu hút.

Cánh phóng viên chĩa ống kính không ngớt về phía họ.

Nhưng cô vẫn giữ bình thản đến lạ.

Từng bước đi của cô bên cạnh anh – là từng bước khiến truyền thông phải há hốc.

“Ai vậy? Không phải thiên kim Tần gia mà?”

“Cô ta là ai mà khiến Lục tổng thay đổi quyết định cưới trong một đêm vậy?”

Lục Trạch Minh khẽ cúi đầu, ghé sát tai cô, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:

“Thấy chưa? Tôi không chỉ giữ cô lại. Tôi còn khiến cả thế giới phải biết – cô là của tôi.”

Y Vân ngước nhìn anh, ánh mắt cô bỗng thoáng một tia mềm mại.

Nhưng… chỉ một giây sau, ánh nhìn ấy đông cứng lại khi cô quét qua khu vực bảo an.

Một người đàn ông cao lớn đang lặng lẽ ra dấu tay trong góc khuất.

Ký hiệu nội bộ của tổ chức Bóng Ảnh.

Kẻ phản bội.

Cô siết chặt tay.

“Chuyện gì?”

Lục Trạch Minh lập tức nhận ra ánh mắt cô thay đổi.

“Chúng ta bị theo dõi.”

Anh không ngạc nhiên, chỉ liếc về phía bảo vệ thân cận bên mình và khẽ gật đầu. Đội phản ứng lập tức tản ra như những bóng ma giữa hội trường lộng lẫy.

Y Vân quay sang nhìn anh, lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng:

Anh không chỉ là một tổng tài đơn thuần.

Anh là người đàn ông đã chuẩn bị cho tất cả, chỉ chờ cô gật đầu để bước vào cuộc chiến.

“Cô tin tôi không?”

Anh hỏi, ánh mắt dừng lại sâu nơi mắt cô.

Cô im lặng vài giây. Rồi khẽ gật đầu.

Lần đầu tiên… không vì tổ chức.

Không vì nhiệm vụ.

Chỉ vì… cảm giác mình không hề đơn độc khi đứng cạnh người đàn ông này.