Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 12: Gương Mặt Trong Ký Ức Máu
Y Vân ngồi lặng trong căn phòng tối – căn phòng chỉ có hai người biết đến sự tồn tại: cô và Lục Trạch Minh.
Trên màn hình trước mặt là bản đồ kết nối những đường dây vũ khí, các vụ mất tích, và những cái tên từng nằm trong danh sách sát thủ cấp cao.
Cô đã nhìn thấy tên mình… nằm giữa trung tâm.
“Tổ chức gắn định vị sinh học trong m.á.u cô. Cô biết không?”
Lục Trạch Minh lên tiếng, tay anh đặt lên vai cô như một chỗ dựa.
Y Vân gật đầu, ánh mắt vẫn sắc lạnh.
“Tôi tự vô hiệu nó cách đây ba tháng. Nhưng tôi không chắc còn bị theo dõi bằng gì khác.”
“Tôi sẽ giúp cô quét sạch mọi liên kết với chúng.”
Anh ngừng một nhịp.
“Nhưng trước khi rút chân, cô cần biết… chúng đang chuẩn bị đưa một người thay thế cô trong hệ thống sát thủ cấp S.”
Cô quay sang anh, ánh mắt dấy lên cảnh giác.
“Ai?”
Lục Trạch Minh gõ vài phím trên bàn phím. Màn hình chuyển cảnh, hiển thị ảnh một người đàn ông cao lớn, gương mặt nửa sáng nửa tối, đôi mắt sắc lạnh như gương dao.
Ngay khi gương mặt ấy hiện ra, tim Y Vân như ngừng đập.
Lãnh Khương.
Người đàn ông duy nhất từng khiến cô động lòng.
Và cũng là người… đã phản bội cô năm năm trước, đẩy cô vào trận phục kích c.h.ế.t chóc khiến đội của cô mất trắng.
“Anh ta vẫn còn sống sao?”
Cô thì thào, tay run khẽ.
“Không chỉ sống. Mà còn đang giữ vị trí chỉ huy nhóm sát thủ Đông Nam Á.”
Lục Trạch Minh nhìn cô, chậm rãi nói:
“Hắn đã biết cô phản bội. Và theo thông tin của tôi… hắn vẫn luôn tìm cô. Không phải để giết, mà để kéo cô trở lại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Y Vân cắn môi đến bật máu.
Ký ức trỗi dậy như một lưỡi d.a.o rạch toạc vết thương cũ.
Những đêm nằm trong rừng lạnh, khi cô tưởng mình c.h.ế.t vì thương tích – lại chính Lãnh Khương ôm cô vào lòng, từng đêm vỗ về.
Cô từng ngỡ… anh là nơi an toàn duy nhất.
Nhưng cuối cùng, anh lại buông tay, để cô đối diện với cái c.h.ế.t – như một quân cờ bỏ đi.
“Tôi sẽ không để hắn tiếp cận cô.”
Giọng Lục Trạch Minh trầm và rắn rỏi.
“Không cần.”
Y Vân hít sâu, lau giọt nước nơi khóe mắt rồi ngẩng đầu.
“Tôi sẽ đối mặt với hắn. Chính tôi… sẽ kết thúc mớ cảm xúc c.h.ế.t tiệt ấy.”
Lục Trạch Minh khựng lại, rồi gật đầu.
“Vậy thì để tôi cho cô thứ này.”
Anh rút trong két sắt một chiếc hộp nhỏ, mở ra – bên trong là chiếc vòng cổ titanium có gắn chip phát xung điện từ.
“Vòng bảo vệ sinh học. Khi kích hoạt, nó sẽ tạo vùng nhiễu cao tần xung quanh cơ thể cô trong bán kính một mét – ngăn hoàn toàn hệ thống định vị và vũ khí quét tia nhiệt. Nếu hắn đến gần, cô sẽ là kẻ tàng hình.”
Y Vân nhìn chiếc vòng trong tay, mắt ánh lên sự biết ơn xen lẫn… một cảm giác không gọi được tên.
“Tôi đeo cái này… là chấp nhận ở cạnh anh, đúng không?”
Lục Trạch Minh không đáp.
Anh chỉ cầm chiếc vòng, cúi đầu, nhẹ nhàng đeo vào cổ cô.
Ngón tay lướt qua gáy cô, chạm vào làn da lạnh nhưng đầy nghị lực ấy, thì thầm:
“Cô là người đầu tiên tôi muốn giữ lại bằng tất cả bản năng lẫn lý trí.”
Y Vân siết chặt tay.
Không phải vì căm hận.
Mà vì… cô biết, từ giờ trở đi, mình đã không còn đường quay lại.