Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 15: Lần Đầu Của Kẻ Không Biết Yêu

Gió đêm vờn nhẹ qua rèm cửa mở hé, mang theo mùi hương dịu mát của hoa quế cuối mùa.

Căn phòng ngủ chìm trong ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ góc tường.

Lăng Y Vân đứng im nơi đầu giường, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn dường như đã buông bỏ tất cả phòng bị.

Lục Trạch Minh tiến lại, không vội vàng.

Anh không như những lần trước – không còn bá đạo, không còn ép buộc, mà dịu dàng như thể chỉ cần một ánh mắt của cô khước từ, anh sẽ dừng lại.

“Anh có chắc... em là người anh muốn?”

Cô hỏi, giọng nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy.

Anh khẽ cười, nụ cười đầy sự xót xa.

“Từ giây đầu tiên em giấu d.a.o trong tay áo cưới, anh đã biết — em chính là người duy nhất khiến anh không thể rời mắt.”

Cô cười khẽ.

Câu nói ấy, nếu là ai khác nói, có thể là đùa. Nhưng từ miệng Lục Trạch Minh, lại mang theo thứ cảm xúc khiến tim người ta run rẩy.

Y Vân bước đến, đưa tay chạm nhẹ lên khuy áo của anh.

“Vậy… nếu em không phải vợ anh.”

“Nếu em không phải là cô dâu bị tráo.”

“Nếu em chỉ là một đặc công, từng có quá khứ dơ bẩn... anh vẫn muốn có em sao?”

Lục Trạch Minh không trả lời. Anh chỉ nắm lấy tay cô, siết nhẹ.

Rồi anh cúi xuống, đặt môi mình lên trán cô – như một lời thề nguyện không lời.

Chỉ thế thôi… cô biết mình không cần nghe câu trả lời nữa.

Chiếc áo sơ mi của anh rơi xuống đất.

Váy ngủ trên người cô trượt khỏi bờ vai trắng nõn, lộ ra làn da mang đầy vết sẹo nhỏ – chứng tích của những năm tháng trong bóng tối.

Anh không hỏi về bất kỳ vết sẹo nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chỉ đặt môi mình lên từng vết tích ấy, dịu dàng như đang nói rằng:

“Từ giờ… để anh gánh cùng em.”

Y Vân bật khóc.

Không thành tiếng.

Chỉ có cơ thể khẽ run lên trong vòng tay anh, trong từng cái ôm siết chặt, từng cái vuốt ve đầy trân trọng.

Khi anh tiến vào cơ thể cô – không hề vội vã, không hề ép buộc – cô cảm nhận rõ:

Đây không còn là lần đầu thể xác, mà là lần đầu trái tim cô được ai đó yêu đúng cách.

Không phải nghĩa vụ.

Không phải t.ì.n.h d.ụ.c lạnh lùng.

Mà là… hai linh hồn lạc lối tìm thấy nhau.

Họ nằm cạnh nhau sau đó, không ai nói lời nào.

Chỉ có tiếng thở đều đặn, và hơi ấm từ da thịt đang dần lấp đầy những khoảng trống bên trong họ.

“Y Vân,”

Anh cất giọng, tay vuốt nhẹ tấm lưng cô.

“Từ hôm nay, em không cần chiến đấu một mình nữa.”

Cô gật nhẹ.

Nhưng… đúng lúc ấy — một tiếng rè rè vang lên từ thiết bị cảnh báo an ninh gắn ở đầu giường.

Cả hai bật dậy.

Màn hình lập tức hiện lên hình ảnh:

Cổng biệt thự phía Nam vừa bị nổ tung.

Khói mù mịt. Hệ thống bảo vệ bị vô hiệu.

Lãnh Khương… ra tay.