Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 16: Đứng Sau Anh, Hay Sát Cánh Bên Anh
Hệ thống cảnh báo tiếp tục nhấp nháy đỏ rực trong đêm.
Tiếng còi hú vang khắp biệt thự, khiến toàn bộ đội vệ sĩ lập tức di chuyển theo đội hình ứng biến khẩn cấp. Từ tầng thượng đến hành lang, tiếng bước chân rầm rập như chuẩn bị bước vào một chiến trận thực thụ.
Lăng Y Vân mặc lại đồ chỉ trong chưa đầy một phút.
Áo đen, quần bó, d.a.o găm kẹp bên hông.
Đôi mắt cô trở lại sự sắc lạnh vốn có – không còn dấu vết nào của người phụ nữ vừa rơi vào một đêm đắm say.
“Đội của hắn đã vào đến khu vườn phía nam.”
Lục Trạch Minh nói nhanh, vừa gài lại đồng hồ điện tử.
“Chúng vô hiệu hóa ba lớp tường điện. Có nội gián.”
“Tôi đoán được là ai.”
Cô nghiêng đầu, mắt nheo lại.
“Một trong những vệ sĩ mới anh vừa bổ sung tuần trước. Cử động mắt trái của hắn không bình thường – hắn đang dùng công nghệ giấu camera trong giác mạc.”
“Em nhìn ra từ lúc nào?”
“Ngay từ ngày đầu.”
Cô quay sang anh, mím môi.
“Nhưng tôi không nói. Vì muốn xem anh phản ứng thế nào nếu em không đứng về phía anh.”
Lục Trạch Minh nhếch môi, một nụ cười vừa bất lực vừa... si mê.
“Và giờ thì sao?”
“Em đang đứng sau anh, hay sát cánh bên anh?”
Y Vân siết chặt con dao.
“Tôi sẽ là người chắn đạn cho anh.”
“Không phải vì nhiệm vụ. Mà vì... đây là nhà tôi.”
Chỉ một câu ấy thôi, ánh mắt anh dường như rực lên thứ lửa còn mạnh hơn cả chiến sự đang chờ phía trước.
Sân biệt thự Lục gia lúc này như một vùng chiến sự thu nhỏ.
Khói mù giăng kín. Lửa cháy từ mấy chiếc xe bị nổ. Đám vệ sĩ hai bên đang giao đấu dữ dội, tiếng s.ú.n.g nổ đinh tai nhức óc.
Y Vân lao về hướng lối phụ phía Tây – nơi hệ thống điện vẫn chưa bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Cô lướt như một cơn gió đen, len lỏi giữa các lùm cây, luồn qua ba kẻ địch trong vòng chưa đầy mười lăm giây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Con d.a.o trong tay cô nhẹ như lông vũ, nhưng mỗi đường c.h.é.m đều nhanh – gọn – và không có cơ hội sống sót.
“Đội 3, lùi về hướng Bắc!”
“Đội 4, bảo vệ trung tâm dữ liệu!”
Giọng Lục Trạch Minh vang lên từ tai nghe – vẫn trầm, vẫn bình tĩnh dù bên tai là tiếng s.ú.n.g liên hồi.
Y Vân nghe rõ từng chỉ thị.
Lần đầu tiên trong đời, cô không còn là kẻ thực thi đơn độc.
Cô có một người ra lệnh – không phải ép buộc, mà là người cô chọn để bảo vệ.
Đúng lúc ấy, phía hành lang bên phải phát ra tiếng bước chân quen thuộc.
Y Vân quay phắt lại.
Ánh đèn chớp nhoáng hắt lên một gương mặt lạnh như băng, nhưng vẫn mang theo nét quyến rũ từng khiến cô đau đớn suốt năm năm.
Lãnh Khương.
“Chúng ta lại gặp nhau.”
Hắn mỉm cười.
“Nhưng lần này… em không còn là con rối trung thành nữa.”
“Và anh thì không còn là ký ức đẹp.”
“Anh đến không phải để g.i.ế.c em.”
“Anh đến để lấy lại em.”
Cô bật cười, lạnh lùng:
“Muộn rồi.”
Hắn bước tới một bước.
Cô rút dao.
Ngay lúc ấy – đoàng!
Một viên đạn găm thẳng vào tường cách cô vài phân. Từ phía xa, Lục Trạch Minh xuất hiện, tay cầm súng.
Ánh mắt anh và Lãnh Khương giao nhau.
Lạnh như hai cực đối lập của một chiến tranh ngầm đã kéo dài quá lâu.
“Chạm vào cô ấy...”
Anh gằn từng chữ.
“Tôi sẽ tiễn anh về đúng nơi anh thuộc về: địa ngục.”