Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 23: Thư Thách Đấu Trên Giường Và Ngoài Chiến Trường

Y Vân tỉnh dậy giữa buổi sáng nắng nhẹ.

Toàn thân ê ẩm như vừa trải qua một cuộc truy kích kéo dài… nhưng lại không phải từ kẻ địch ngoài kia.

Mà là từ người đàn ông nằm cạnh cô.

Lục Trạch Minh vẫn còn ngủ. Một cánh tay của anh vắt ngang eo cô, ôm chặt như sợ cô biến mất trong giấc mơ.

Đêm qua, anh đã hôn cô đến khi cô không còn nhớ tên của mình, khiến mọi giọng nói của kẻ tên Bóng Hoa Đêm cũng bị vùi lấp dưới tiếng rên rỉ.

“Em là của anh.”

“Chỉ anh mới biết cách làm em bùng cháy như thế này.”

Từng câu anh nói khi siết chặt cô trong tay... vẫn còn vang vọng trong đầu.

Y Vân khẽ rùng mình khi nhớ lại lúc anh kề sát tai, hơi thở nóng hổi:

“Mỗi lần cô ta nhìn em… em sẽ phải nghĩ đến việc tối qua em rên thế nào trong miệng anh.”

Một cơn đỏ mặt trào lên tận mang tai.

Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, quấn khăn quanh người rồi rút một viên thuốc giảm đau — lưng cô vẫn còn lằn những vết đỏ từ trò chiếm đoạt cuồng nhiệt đêm qua.

Nhưng khi mở điện thoại, màn hình hiển thị một thông báo khiến cô cứng người:

Tin nhắn mã hóa.

Người gửi: BHD.

Bóng Hoa Đêm.

“Lăng Y Vân, nếu cô không chọn, tôi sẽ chọn giúp cô.

Ngày mai, 21 giờ, tại hội trường RedCloud.

Ba thử thách: Một lời nói thật – Một dấu ấn thân xác – Một nhiệm vụ máu.

Người đàn ông của cô sẽ là phần thưởng.”

Tin nhắn chỉ có vậy, không kèm định vị, không kèm hình ảnh.

Nhưng chỉ riêng cái cách gửi – mã hóa qua tần số vệ tinh quân sự cũ – cũng cho thấy, Bóng Hoa Đêm không phải đang đùa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Chết tiệt…”

Y Vân lập tức bật điện thoại an ninh, kết nối với phòng điều khiển.

“Trạch Minh, dậy đi. Cô ta vừa gửi thư thách đấu.”

Vài giây sau, Lục Trạch Minh xuất hiện ở cửa, áo sơ mi chưa cài hết nút, mái tóc rối nhưng ánh mắt thì tỉnh táo đến lạnh người.

“Nội dung?”

Cô đưa điện thoại.

Anh đọc, mắt nheo lại.

“Cô ta muốn em nói thật, để lại dấu ấn lên người anh... và làm một nhiệm vụ máu?”

“Rốt cuộc… cô ta muốn đoạt lại em, hay muốn bẻ gãy em ngay giữa tay anh?

Y Vân mím môi.

“Cô ta biết anh là điểm yếu của em. Và cô ta đang muốn em phải chọn.”

“Vậy em chọn gì?”

Anh hỏi, giọng trầm xuống, mắt dán thẳng vào cô.

“Em chọn... không trốn nữa.”

Tối hôm đó.

Y Vân bước vào hội trường RedCloud một mình, trong bộ váy đỏ rực như máu, đôi môi tô son màu mận chín, ánh mắt không còn sợ hãi.

Trên sân khấu, Bóng Hoa Đêm đã đứng đó.

Bộ jumpsuit đen bó sát cơ thể, đường cong của cô ta gợi cảm và nguy hiểm như một con rắn được vẽ bằng t.ì.n.h d.ụ.c và ám sát.

“Em đến rồi.”

“Sẵn sàng để lột xác chưa, Y Vân?”

Y Vân không đáp.

Cô bước lên sân khấu, đứng đối diện người từng yêu cô, từng cắn vào bả vai cô và thề sẽ c.h.ế.t chung mộ.

“Lần này, tôi đến… để kết thúc.”