Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 30: Bẫy Trên Biển Và Đêm Mất Tích Của Cô Dâu Mang Thai
Biển đêm.
Con tàu lớn mang tên Starlight rẽ sóng êm đềm, lướt qua mặt nước như một mũi tên bạc.
Đó là quà cưới từ Lục Trạch Minh – một tuần trăng mật lãng mạn giữa đại dương, xa khỏi thế giới bẩn thỉu, tránh xa những con mắt săm soi.
Y Vân đứng trên boong tàu, mái tóc dài buông xõa, váy ngủ trắng mỏng bay nhẹ theo gió.
Từ phía sau, Lục Trạch Minh ôm cô, tay đặt lên bụng hơi nhô lên của cô.
“Em nghĩ con mình là trai hay gái?”
“Chắc là gái.” – cô đáp, môi khẽ nhếch.
“Vì bé khiến em trở nên mềm yếu đến lạ.”
“Anh không cần biết trai hay gái.
Miễn là con em, thì… là tất cả của anh.”
Nửa đêm.
Khi ánh đèn dịu dần, khi đôi tình nhân ngủ say trong phòng riêng…
Tít tít… click…
Một con chip nhỏ cấy dưới đáy tàu bắt đầu phát tín hiệu.
Từ phía xa, một chiếc tàu không đèn định vị áp sát.
Một bóng người mặc đồ đen lướt nhanh như ma, luồn vào hệ thống bảo vệ.
Không tiếng động.
Không cảnh báo.
Chỉ có một ống tiêm an thần găm vào cổ Y Vân trong tích tắc.
Cô chỉ kịp mở mắt nhìn Trạch Minh, muốn nói điều gì đó… thì cả người cô mềm nhũn.
6 giờ sáng.
Lục Trạch Minh bừng tỉnh – bên cạnh trống trơn.
Không Y Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Không dấu vết.
Chỉ có một mảnh khăn cưới vương m.á.u và chiếc vòng cổ anh tặng cô đêm qua, bị cắt đứt ném lên giường.
“KHÔNG!!!”
Tiếng hét của anh khiến toàn bộ thủy thủ đoàn lao đến.
“Phong tỏa biển. Phát tín hiệu khẩn cấp. Cô ấy… CÔ ẤY BỊ BẮT CÓC!!!”
Anh bật hệ thống an ninh.
Không một camera nào ghi được hình ảnh gương mặt kẻ đột nhập.
Nhưng… dấu hiệu rõ ràng: đây là một cuộc bắt cóc được lên kế hoạch chi tiết từ trước.
Một tin nhắn nặc danh gửi đến máy Trạch Minh.
“Nếu muốn gặp lại cô ta, hãy đến tọa độ 09.88° – 109.27°. Một mình. Không vũ khí.
Nếu không, cô ta sẽ được m.ổ b.ụ.n.g – kiểm tra đứa bé là của ai.”
Tay anh siết nát điện thoại.
Phía bên kia – nơi giam giữ.
Y Vân bị còng tay, trói vào ghế sắt giữa khoang tàu lạnh.
Trước mặt cô là một kẻ đeo mặt nạ, giọng cười the thé:
“Nữ đặc công Y Vân, tưởng mình có thể sống đời bình thường sao?
Đứa bé này… sẽ là thí nghiệm tuyệt vời.
Con lai giữa một đặc công từng bị tẩy não và một tổng tài có gen sát thủ – tuyệt phẩm.”
Cô nhổ nước bọt vào mặt hắn:
“Muốn g.i.ế.c tôi thì làm ngay đi. Nhưng chạm vào con tôi… tao sẽ khiến mày c.h.ế.t không nhắm mắt.”
Hắn bật cười, lột mặt nạ – là kẻ thù cũ, một tay bác sĩ điên từng bị cô cho nổ tung phòng thí nghiệm.
“Lần này, tao sẽ rạch bụng mày ra, ngay khi hắn đến.
Cho hắn thấy… tình yêu cũng là một dạng tử hình.”