Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 5: Bị Theo Dõi Hay Được Cứu?
Lăng Y Vân lùi lại một bước, lưng áp sát vào bức tường đá lạnh lẽo, lòng bàn tay toát mồ hôi.
Câu nói vừa rồi của Lục Trạch Minh như tiếng sét đánh ngang tai:
“Tiêu diệt sạch đám cặn bã Bóng Ảnh trà trộn vào đám cưới. Một đứa cũng không được sống.”
“Kể cả… ‘cô dâu’.”
Hắn biết.
Từ đầu, hắn đã biết cô là ai.
Không những không vạch trần, mà còn cưới cô.
Là vì sao? Muốn theo dõi? Muốn lừa ngược lại cô?
Hay chỉ đơn giản, hắn là kẻ… còn nguy hiểm hơn cả tổ chức cô từng đối đầu?
Y Vân cắn chặt môi, nhẫn tâm rút từ b.í.m tóc ra một mảnh kim loại mỏng – chiếc thẻ cảm biến cực nhạy được giấu kỹ dưới da đầu.
Vẫn hoạt động.
Cô đưa lên tai:
“Y Vân gọi trung tâm. Nhiệm vụ thất bại. Tôi bị lộ. Tái cấu trúc phương án hoặc rút lui khẩn cấp.”
Đầu bên kia chỉ có tiếng rè rè nhiễu sóng. Một giây sau, giọng trầm đục vang lên, nhưng không phải người điều phối quen thuộc.
“Lăng Y Vân, cô bị theo dõi. Tần Vũ là nội gián. Đừng tin bất cứ tín hiệu nào. Lục Trạch Minh… không chỉ là mục tiêu, mà là nhân vật then chốt.”
Y Vân c.h.ế.t lặng.
Tần Vũ – người cô tin tưởng, cộng sự của cô suốt ba năm qua… là nội gián?
Và Lục Trạch Minh – kẻ cô định thủ tiêu để dập tắt đường dây rò rỉ thông tin… lại là mắt xích trung tâm?
Cô đang ở giữa một mê cung, mà chính mình không biết đâu là ngõ cụt, đâu là lối thoát.
Tiếng cửa thư phòng mở ra kéo cô về thực tại.
Không kịp trốn, Y Vân lập tức bật chế độ phản ứng. Cô phóng nhanh như bóng ma, lao về hành lang bên, dùng kỹ thuật lẩn trốn bài bản của đặc công, lẻn xuống cầu thang tầng hầm.
Tiếng bước chân rượt theo.
Lục Trạch Minh.
Hắn không gọi người. Hắn đích thân đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tại sao?
Không lẽ hắn không sợ cô là sát thủ? Không sợ cô g.i.ế.c hắn ngay tại nhà?
Xuống đến tầng hầm, nơi được dùng để lưu trữ rượu vang cổ, Y Vân lật mở một cánh cửa bí mật, lao vào căn phòng tối đã được cô định vị sẵn lúc trinh sát – nơi đây có lối thông hơi ngầm ra phía sau vườn.
Nhưng chưa kịp mở, một bóng người đã áp sát từ phía sau.
Cô lập tức quay lại, ra đòn bằng cùi chỏ, nhưng bị giữ chặt cổ tay.
Mùi hương nước hoa nhẹ nhàng quen thuộc. Hơi thở trầm ổn.
“Muốn g.i.ế.c tôi lần hai à?”
Lục Trạch Minh thì thầm.
“Anh biết từ đầu.”
Y Vân rít lên.
“Tại sao không bắt tôi ngay lễ cưới? Tại sao… lại cưới tôi thật?”
Anh không trả lời. Chỉ nhìn cô chằm chằm.
“Cô không giống bọn chúng. Tôi biết từ cái nhìn đầu tiên.”
“Và…”
Anh ghì mạnh tay, kéo cô áp vào vách tường, gằn từng chữ bên tai:
“Tôi muốn giữ cô bên cạnh. Để biết thật ra… cô đến vì nhiệm vụ hay vì tôi.”
Y Vân đờ người.
Cô không hiểu mình sợ hơn… hay tim đang đập nhanh hơn vì ánh mắt đó.
“Buông ra!”
Cô gằn giọng, dù giọng không còn vững.
Lục Trạch Minh bất ngờ cúi xuống – môi anh lướt qua má cô, dừng lại ở vành tai:
“Tôi sẽ không g.i.ế.c cô.”
“Tôi sẽ giữ cô... làm vợ. Cho đến khi cô tự nói ra sự thật.”
Một lời tuyên bố.
Không phải đe doạ.
Mà là lệnh cấm rút lui.