Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 6: Không Còn Đường Lui, Cũng Không Còn Trái Tim Lạnh
Căn phòng tầng hầm lạnh lẽo như buồng tra khảo.
Ánh sáng le lói từ bóng đèn phía trên chiếu xuống hai bóng người đang đứng đối diện nhau — một kẻ như cơn bão ngầm, một người là lưỡi d.a.o sắp vỡ.
Lăng Y Vân trừng mắt nhìn Lục Trạch Minh, trái tim đập loạn trong lồng ngực.
"Tôi không phải món đồ chơi cho anh giữ lại vì tò mò."
Lục Trạch Minh khẽ cười, ánh mắt sâu không thấy đáy:
"Cô nghĩ tôi tò mò sao? Không, tôi là người thực dụng. Giữ cô lại... là vì cô còn giá trị."
"Tôi không phải của anh."
Cô gằn giọng, rút ra cây kim được giấu trong tay áo.
“Và tôi sẽ không để mình trở thành quân cờ trong tay bất kỳ ai.”
Nhưng anh đã nhanh hơn.
Bàn tay to lớn của anh siết lấy cổ tay cô, lực đủ mạnh để khiến cô không thể phản kháng, nhưng không đủ để làm đau.
Anh không muốn làm cô bị thương.
"Tôi không cần cô phục tùng."
Giọng anh trầm xuống.
"Tôi muốn cô… lựa chọn ở lại."
Y Vân bật cười, nhưng nụ cười ấy đầy cay đắng.
Lựa chọn?
Một kẻ bị truy sát, đang bị cả tổ chức mình nghi ngờ, cộng sự phản bội, mục tiêu phát hiện — cô có gì để lựa chọn?
“Nếu anh nghĩ tôi sẽ yêu anh, sẽ mềm lòng với một người đàn ông có thể nói diệt tôi chỉ bằng một câu lệnh… thì anh sai rồi.”
Anh không nói gì, chỉ nhìn cô, như muốn xuyên thủng toàn bộ lớp mặt nạ cô đeo.
Lâu thật lâu sau, anh buông tay, xoay người bước về phía cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Tôi sẽ cho cô thời gian."
Anh dừng lại, giọng khàn khàn như gió thổi qua đá lạnh.
"Ba ngày. Nếu sau ba ngày cô vẫn muốn g.i.ế.c tôi, tôi sẽ để cô xuống tay... nhưng trước đó, hãy làm một điều cho tôi."
Y Vân cảnh giác:
"Gì?"
"Đi theo tôi. Làm vợ tôi… thật sự, trong ba ngày."
Cô sững sờ.
"Anh điên à?"
"Không."
Anh quay đầu lại, ánh mắt dán chặt vào cô như thể không cho phép cô nói ‘không’.
"Tôi chỉ muốn biết, nếu không có thù hận, không có nhiệm vụ, không có quá khứ... thì giữa tôi và cô, sẽ là gì."
Một lời đề nghị... vừa điên rồ, vừa lạ lùng.
Ba ngày.
Một cơ hội thử nghiệm tình yêu? Hay là cái bẫy?
Nhưng chính cô, trong khoảnh khắc đó, lại không thể thốt ra hai chữ từ chối.
Không phải vì bị ép.
Mà vì trái tim cô… thật sự không còn lạnh như trước.
Lăng Y Vân bước vào phòng ăn của biệt thự Lục gia với một bộ váy ngủ lụa mềm mỏng do người giúp việc mang tới từ sáng sớm. Cô muốn từ chối, nhưng không hiểu sao lại mặc vào.
Thói quen chiến đấu khiến cô luôn mặc kín đáo, che chắn, phòng bị. Nhưng hôm nay, cô là… vợ hắn.
Trên danh nghĩa.
Lục Trạch Minh đang ngồi ở đầu bàn, áo sơ mi trắng không cài hết nút, tay cầm ly cà phê đen.
Ánh mắt anh lướt qua người cô, ngừng lại vài giây nơi bờ vai trần, không nói gì. Nhưng ánh nhìn ấy… khiến da cô như có điện chạy qua.