Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 7: Cuộc Giao Kèo 3 Ngày Làm Vợ
Ngày đầu tiên.
Lăng Y Vân bước vào phòng ăn của biệt thự Lục gia với một bộ váy ngủ lụa mềm mỏng do người giúp việc mang tới từ sáng sớm. Cô muốn từ chối, nhưng không hiểu sao lại mặc vào.
Thói quen chiến đấu khiến cô luôn mặc kín đáo, che chắn, phòng bị. Nhưng hôm nay, cô là… vợ hắn.
Trên danh nghĩa.
Lục Trạch Minh đang ngồi ở đầu bàn, áo sơ mi trắng không cài hết nút, tay cầm ly cà phê đen.
Ánh mắt anh lướt qua người cô, ngừng lại vài giây nơi bờ vai trần, không nói gì. Nhưng ánh nhìn ấy… khiến da cô như có điện chạy qua.
"Ngồi đi," anh ra lệnh nhẹ nhàng.
Y Vân không lên tiếng. Cô ngồi xuống, giữ một khoảng cách nhất định.
Trên bàn là bữa sáng sang trọng, đầy đủ dinh dưỡng – y như chế độ ăn cho lính đặc nhiệm cấp cao. Cô ngạc nhiên.
"Tôi cho người chuẩn bị theo chế độ ăn của cô. Cô thích protein cao, ít đường, tránh tinh bột, đúng không?"
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh điều tra tôi bao lâu rồi?”
“Từ trước cả lễ cưới.”
Anh bình thản uống cà phê.
“Tôi biết cô là ai, từng làm gì, và… trái tim cô đã đóng băng vì lý do gì.”
Y Vân nhếch môi:
“Vậy thì anh biết, ba ngày sau tôi sẽ biến mất. Hoặc… sẽ g.i.ế.c anh.”
Lục Trạch Minh đặt ly xuống, ánh mắt không hề chớp.
“Tôi cược rằng cô không nỡ.”
Cô bật cười khinh miệt, nhưng nụ cười ấy… lại run nhẹ nơi khoé môi.
Không hiểu sao, lời nói đó của anh khiến tim cô thắt lại. Cô không muốn thừa nhận, nhưng ánh mắt anh, giọng nói anh, cả cách anh đối xử – dù đầy kiểm soát – lại khiến cô có một cảm giác… được bảo vệ.
Một cảm giác mà từ khi vào tổ chức đến nay, cô chưa từng có.
Chiều hôm đó.
Cô bị anh “ép” cùng đi đến trung tâm thương mại.
“Tôi có thể tự ở nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cô bực dọc khi bị hộ vệ mở cửa xe cho lên.
“Cô là vợ tôi. Tôi muốn công khai.”
Anh lạnh lùng nói rồi đeo kính râm lên, tựa như một người chồng mẫu mực.
Báo chí rầm rộ đưa tin.
“Tổng tài Lục Trạch Minh cùng vợ bí ẩn lần đầu lộ diện!”
Người đi đường chụp ảnh, reo hò, những ánh mắt tò mò đổ dồn vào cô.
Nhưng Lăng Y Vân không bận tâm.
Điều cô quan tâm hơn – là cảm giác… được anh nắm tay, đưa qua đường.
Rất chặt. Như thể nếu buông, cô sẽ chạy trốn.
“Anh không sợ tôi nhân cơ hội này trốn thoát à?”
Cô nghiêng đầu, hỏi khi đứng trong thang máy vắng người.
“Không.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
“Vì nếu cô trốn, tôi sẽ bắt lại. Bằng bất kỳ cách nào.”
Y Vân im lặng.
Vì sâu trong lòng cô biết, người đàn ông này… không bao giờ nói chơi.
Khi trở về biệt thự, trời đã tối.
Lục Trạch Minh nói nhỏ với quản gia vài câu, sau đó quay sang cô:
“Từ hôm nay, cô không ngủ phòng riêng nữa.”
“Anh muốn gì?”
Cô lập tức siết chặt cổ tay, ánh mắt cảnh giác.
“Tôi muốn làm đúng thỏa thuận.”
Anh cúi đầu, thì thầm:
“Ba ngày làm vợ tôi… thật sự.”
Y Vân định rút tay, nhưng anh kéo cô vào sát người, ghé sát môi cô:
“Đừng giả vờ không cảm thấy gì. Tim cô đập nhanh lắm, Y Vân à…”
Cô bối rối quay mặt đi, không biết là giận… hay đang run rẩy vì chính cảm xúc của mình.