Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 8: Căn Phòng Không Có Đường Lui

Căn phòng ngủ chính của biệt thự Lục gia to lớn đến mức Y Vân có cảm giác mình đang đứng giữa một sảnh lễ cưới khác.

Mỗi chi tiết đều tỉ mỉ, sang trọng – từ tấm rèm ren trắng buông nhẹ đến giường ngủ king-size phủ lụa satin.

Nhưng cô chẳng thấy thư giãn chút nào.

Ngược lại, sự căng thẳng đang siết chặt lấy từng dây thần kinh.

“Tôi có thể ngủ ghế sofa,” cô cất tiếng, giọng lạnh tanh, mắt không rời chiếc giường giữa phòng.

“Không được,” Lục Trạch Minh đáp dứt khoát, cởi bỏ áo khoác, tiện tay vắt lên thành ghế.

“Vợ tôi thì phải ngủ cùng tôi.”

Y Vân siết chặt tay, muốn rút lui, nhưng... cô đã đồng ý cuộc chơi ba ngày. Cô là người đặt cược trước, không thể tự phá luật.

“Tôi cảnh cáo, tôi là đặc công.”

“Nếu anh dám chạm vào tôi…”

“Thì sao?”

Anh bước sát lại, khoảng cách giữa hai người chưa đến một gang tay.

“Cô sẽ phản ứng như trong tầng hầm tối qua sao? Hay là… tim lại đập nhanh như lúc tôi hôn nhẹ lên tai?”

Cô nghẹn lời.

Lục Trạch Minh cúi đầu, ánh mắt khóa chặt lấy cô.

“Y Vân. Cô là người phụ nữ đầu tiên khiến tôi vừa muốn kiểm soát... vừa muốn chạm vào.”

Từng lời anh nói, không to, không gấp, nhưng lại có sức đè nén hơn cả s.ú.n.g đạn.

Cô không đáp, cũng không tránh, nhưng tim lại thắt lại trong lồng ngực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đêm buông.

Hai người nằm trên cùng một chiếc giường, lưng quay vào nhau.

Không ai nói gì.

Lúc đầu cô còn cố tỏ ra cảnh giác, tay giữ lấy một chiếc d.a.o nhỏ giấu trong gối. Nhưng càng về khuya, không khí tĩnh mịch khiến ý thức cô dần mờ đi.

Bỗng… một bàn tay vươn ra, vòng lấy eo cô từ phía sau.

Y Vân mở bừng mắt, xoay người định phản đòn. Nhưng anh đã lên tiếng:

“Tôi chỉ muốn ôm. Không làm gì khác.”

“Yên tâm. Nếu tôi muốn cô... thì tối nay, cô không thoát được đâu.”

Câu nói chẳng khiến cô nhẹ nhõm hơn. Ngược lại, nó khiến cô… khẽ rùng mình.

Không phải sợ.

Mà là… cảm xúc không nên có đang trỗi dậy.

Lần đầu tiên sau bao năm làm đặc công, đêm đầu tiên nằm cạnh một người đàn ông mà cô không có ý định g.i.ế.c – và lại cảm thấy muốn ở lại thêm chút nữa.

“Lục Trạch Minh…”

Cô lặng lẽ cất tiếng.

“Nếu tôi không phải là cô dâu tráo đổi, nếu tôi không mang nhiệm vụ… thì anh có yêu tôi không?”

Anh không trả lời ngay.

Một lúc sau, anh xiết vòng tay ôm cô lại gần, thì thầm bên tai:

“Tôi không yêu người giả. Nhưng tôi đang dần yêu… chính cô – người đang nằm cạnh tôi.”

Cô khựng lại.

Trái tim từng băng giá của cô… lần đầu tiên bị một câu nói đơn giản đập tan thành mảnh vụn.